Căn phòng Hades chuẩn bị cho Cố Tuyết Nghi khá rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, ngoài một chiếc giường lớn có thể chứa bốn năm người, còn có một chiếc ghế sofa chiếm diện tích rấtlớn.
Yến Triều ngủ trên ghế sofa cả đêm.
Lúc Yến Triều đóng cửa quay người lại, Cố Tuyết Nghi đã lười biếng ngáp một cái, chậm rãi ngồi dậy.
Cô nhấn nút trên tay, tấm rèm giữa giường và ghế sofa tách ra hai bên.
Bộ dáng mê man Triềụ
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng cô ấy h0àn toàn thả lỏng như vậy, ngay cả trên mặt cũng mang the0 một chút hương vị mềm mại.
.
Yến Triều ánh mắt giật giật.
Cố Tuyết Nghi dùng sức chớp mắt, cho đến khi tɾong mắt hiện lên một chút nước, sau đó vẻ buồn ngủ mới biến mất trên khuôn mặt của cô.
Cô xoay người xuống giường hỏi “ là Yến văn Hoành sao?”
"Không, là Yến văn Bách."
"Yến văn Bách?" Cố Tuyết Nghi bối rối một lát, đứng dậy, khép lại chiếc váy ngủ , lại đem mái tóc dài lộn xộn buộc ra sau lưng, sau đó giẫm lên thảm, đi tìm lược
Yến Triều đưa tay cầm cốc nước, đặt lên bàn rồi đi tới sau lưng cô.
“Chiếc lược ở chỗ này.”
Cố Tuyết Nghi đáp "Ừm." Sau đó the0 bản năng nghiêng người quay đầu đi lấy.
Đột nhiên Yến Trều dùng một tay giữ mái tóc dài của cô còn một tay nhẹ nhàng chải đi những chỗ tóc còn rối.
Cố Tuyết Nghi đưa tay ra, vớ lấy khoảng không, liền thu lại.
Cố Tuyết Nghi tɾong lòng lại cảm thấy có chút kỳ quái.
Yến Triều trông giống như đại nha h0àn vậy.
"...Được, được rồi." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi gật đầu, thuận tay kéo lấy dây buộc tóc, buộc lại tóc rồi vào phòng rửa mặt.
Lúc cô tắm xong, Yến Triều đã mặc bộ âu phụcxong một cách tỉ mỉ.
"Yến văn Bách đang đợi ở bên ngoài sao?" Cố Tuyết Nghi nói rồi đi về phía cửa.
" Đúng vậy, uống nước trước đi." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi bước chân dừng lại, tɾong lúc nhất thời, cô lại cảm thấy có chút mới lạ..
Chưa ai quan tâm đến việc cô ấy có uống nước hay không.
Tuy nhiên,bây giờ cô ấy luôn vui vẻ đón nhận lòng tốt của người khác
Cố Tuyết Nghi xoay người đi về, Yến Triều chỉ vào ly nước trên bàn, Cố Tuyết Nghi thuận thế cầm lên, cầm lấy tɾong lòng bàn tay, nhấp một ngụm.
Không nóng cũng không lạnh, nhiệt độ vừa phải.
Nước làm ướt cánh môi cô.
Cố Tuyết Nghi ngước mắt hỏi "Yên Tổng đã uống nước chưa?"
Yến Triều vô thức nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mím lại của cô.
Dường như có chỗ nào đó đang trở nên nôn nóng hơn.
Yến Triều sắc mặt không thay đổi lên tiếng " ừm, uống qua rồi."
Cố Tuyết Nghi đặt cốc nước xuống "Vậy chúng ta đi thôi."
Yến Triều sau đó đi the0 phía sau cô.
Cánh cửa mở ra.
Cố Tuyết Nghi nhìn thấy Yến văn Bách đứng ở cửa, cậu ta đứng đó ngây ngốc, như thể đã hoá thành một cây cột đá.
" Đứng ở chỗ này làm gì? Ăn cơm chưa?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Giọng nói của cô đột nhiên đánh thức Yến Văn Bác, sắc mặt Yến Văn Bác cũng bớt cứng ngắc hơn.
“Vẫn chưa.” The0 bản năng nói xong, Yến văn Bách nhớ tới mình đã ăn cơm trên máy bay.
Cố Tuyết Nghi luôn quan tâm đến bọn họ như vậy, những câu trả lời quen thuộc gần như khắc sâu vào xương tủy.
Nhóm người đi xuống tầng dưới, Hades đã đợi sẵn ở phòng ăn.
Một lúc sau, Yến Văn Hoành cũng đi xuống lầụ