⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Văn Hoành và Yến văn Bách liếc nhìn nhau rồi vội vàng dời ánh mắt ra.
Nhưng những gì phải nói vẫn cần phải nói.
"Yến Văn Hoành có đoạt được giải không?"
“ Có.” Cố Tuyết Nghi mím môi cười “Nhưng còn có một cuộc thi, kết quả còn chưa công bố.”
“Ồ.” Đây cũng là lần đầu tiên Yến Văn Bách nói ra những lời làm bản thân mình thấy khó chịu như vậy, anh từ tɾong cổ họng khô khốc lên tiếng “ Em tới đây để cổ vũ cho Yến Văn Hoành.”
Yến văn Hoành gần như không thể kìm được biểu cảm ngoan ngoãn trên khuôn mặt nữa rồi.
Yến văn Bách điên rồi sao?
Hay chính cậu bị điên?
Yến Văn Hoành bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Yến văn Bách.
Trước mặt Cố Tuyết Nghi, ngay cả Yến Triều cũng đang ngồi ở một bên, Yến văn Bách cũng ánh mắt kiên định đáp lại.
Ngược lại, Yến văn Hoành lùi lại một bước, ánh mắt lóe lên, né tránh Yến văn Bách.
Trước khi mười tám tuổi, cậu đã cố gắng hết sức để khiến người khác đối xử tốt với mình. Nhưng khi người khác thực sự đối tốt với mình, Yến văn Hoành cảm thấy hơi hụt hẫng.
Cũng giống như nếu bạn quen ăn nhân đắng bọc tɾong gói kẹo ngọt, the0 bản năng, sẽ tránh ăn nhân đắng khi nhận được một viên kẹo khác.
Yến Văn Hoành cúi đầu, nhìn chằm chằm đồ ăn trước mặt, không nói gì nữa.
Yến văn Bách lúc này lại hỏi nhiều hơn, lại hỏi “Khi nào thì trao giải?”
"Còn phải đợi mấy ngày, có lẽ là ngày 10 tháng 3." Cố Tuyết Nghi cười nói "Cảm ơn em đã tới cổ vũ Yến Văn Hoành."
Yến văn Bách do dự một lúc, sau đó bổ sung thêm những gì Yến văn Xu đã nói "Yến văn Xu vốn dĩ cũng muốn đến, nhưng chị ấy không mua vé được."
" À" Cố Tuyết Nghi lúc này nhớ tới cô đã đưa ra lệnh cấm, không khỏi lại mỉm cười " Thư ký Trần kỳ thực chấp hành rấtnghiêm túc."
Yến Triều không dấu vết nhíu mày.
Lại nhắc đến Trần Vu Cẩn.
"Hôm nay lịch trình của anh thế nào?" Cố Tuyết Nghi quay đầu hỏi Yến Triềụ
Yến Triều nào có sắp xếp gì?
Nhưng anh nói dối mà mặt không hề đổi sắc “10 giờ rưỡi sẽ gặp mặt người đứng đầu của gia tộc Fowler.”
“Vậy thì đi đi.” Cố Tuyết Nghi quay đầu hướng Yến Văn Hoành cùng Yến văn Bách hỏi “Muốn ra ngoài đi dạo không?”
Hai đứa nhỏ vội vàng gật đầu “ Muốn.”
Yến Triều ......
Nhìn người Yến gia thoải mái nói chuyện với nhau,Hades cảm thấy mình như mình là người dư thừa.
Đặc biệt là hiện tại nhìn thấy Cố Tuyết Nghi thường xuyên tươi cười, Hades càng cảm giác không chân thực.
Nhưng ngẫm lại, lại cảm thấy không có gì là không chân thật.
Có lẽ Cố Tuyết Nghi thật sự có hai tiêu chuẩn bên tɾong và bên ngoài h0àn toàn khác nhaụ.. Hades nhìn chằm chằm, cảm thấy có chút chói mắt.
Yến gia vậy mà thực sự lại là một gia đình hòa hợp?
Thật đúng là không thể tin được
Hoặc có thể đó chỉ là bộ dạng bên ngoài đi...
Hades ngẫm nghĩ lại, cảm thấy đáy lòng thoải mái hơn một chút.
Chờ Sau bữa sáng, Yến Triều chỉ đành diễn cho trọn lời mình đã nói đứng dậy mà đi gặp Fowler tiên sinh.
Cố Tuyết Nghi đem hai đứa nhỏ đi ra ngoài, Hades lập tức tự ứng cử làm tài xế.
Cố Tuyết Nghi nhìn anh cười như không cười, khiến cho Hades dựng tóc gáy, sau đó Cố Tuyết Nghi nói "Được."
Cố Tuyết Nghi đưa họ đến bảo tàng lịch sử địa phương.
Yến văn Bách và Yến văn Hoành đều chưa từng đến những nơi như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡