Lúc này Cố Tuyết Nghi không nóng không lạnhh nói "Vậy Long tiểu thư không nhớ nổi tên của tôi?"
Long Trân dừng một chút, cười cười nói “Bởi vì tên của cô khá đặc biệt, đặc biệt đến mức khó nhớ.”
Yến Triều bỗng nhiên tiếp lời, không vội vàng cũng không chậm nói “Rất đặc biệt, sở dĩ cao quý không tì vết là vì tuyết, tɾong lòng tâm chi sở hướng là vì nghi.”
Cố Tuyết Nghi đã tɾong lòng khẽ động, nàng đột nhiên sửng sốt.
Đây là lần đầu tiên có người nói đến tên cô như vậy.
Đúng như Long Trân đã nói, cô ta quả thực rấtquan tâm đến văn hóa Trung Quốc nên cũng nghiên cứu sâu sắc. Cô ta dễ dàng hiểu được ý nghĩa tɾong lời nói của Yến Triềụ
Vẻ mặt Long Trân đột nhiên trở nên cổ quái, thậm chí có chút khó coi.
Yến Triều không dừng lại ở đó, sau đó thản nhiên nói "Ở Hoa Quốc, những người thân thiết với nhau luôn gọi nhau bằng tên, cô có thể gọi cô ấy là Yến phu nhân hoặc là Cố nữ sĩ."
“…” Nụ cười trên mặt Long Trân biến mất một nửa “ Là như vậy sao.”
Lão Mallory vội vàng cười nói “Thì ra đây chính là Yến phu nhân, trước đây tôi chỉ thấy trên tin tức…”
Long Trân bình tĩnh chuyển chủ đề, cô ta nhìn chằm chằm Cố Tuyết Nghi đã, lại hỏi " Sao Cố nữ sĩ không mặc đồ bơi? Có phải phụ nữ Hoa Quốc nào cũng đều bảo thủ như Cố nữ sĩ không?"
Mời họ đến dự tiệc nhưng lại không nói trước với họ rằng đây là bữa tiệc đồ bơi.
Cái này là muốn nhắm vào ai?
Nhắm vào cô sao?
Cũng quá nhỏ mọn đi.
Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói " Sẽ không bơi."
Nhưng Yến Triều gần như đồng thời lên tiếng “Là tôi bảo thủ.”
Cố Tuyết Nghi nhìn Yến Triều không khỏi cười khẽ .
Anh ấy là đang bảo vệ mình sao?
Cho nên nhận lấy cái này về mình?
Long Trân Tuyền làm bộ như không nghe thấy lời nói Yến Triều lời nói, kinh ngạc nói "A, hóa ra là không biết bơi."
Yến Triều nhìn Long Trân bằng ánh mắt lạnh lùng.
Lão Mallory sợ Long Trân chọc tức Yến Triều, nên mỉm cười chuyển chủ đề sang hướng khác “Lần này chúng tôi tổ chức yến tiệc bảy ngày trên biển, tám giờ tối naythuyền sẽ khởi hành.”. Phong của phu nhân và Ngài đã chuẩn bị tốt.
"Bảy ngày?" Cố Tuyết Nhất ngẩn ra, quay đầu nhìn lại Yến Triềụ
Vẻ mặt của Yến Triều tỏ ra rấtbình tĩnh lại vô tội.
Lão Mallory vẫy tay, lập tức có người đưa chìa khóa tới.
“ Đây là Chìa khóa Của Ngài,” lão Mallory nói.
Yến Triều đưa tay ra nhận lấy, sau đó ôm Cố Tuyết Nghi đi về phía cầu thang.
Lão Mallory dừng bướcc, không đuổi the0 nữa.
" Thật sự tôi không biết là bảy ngày.” Yến Triều dừng một chút, nói “Lần này trên thuyền hẳn là sẽ có động tĩnh lớn.”
Cố Tuyết Nghi không quan tâm cũng không để ý đến bảy ngày hay là không bảy ngày.
Điều cô quan tâm là...
" Bảy ngày chúng ta lại không mang the0 quần áo để thay."
Yến Triều dừng một chút “Thuyền còn chưa khỏi hành…” Anh lập tức gọi đïện thoại rồi đi ra ngoài.
“ ChúngTôi về phòng trước.” Yến Triều nói.
"Ừm."
Tất nhiên lão g͙ià Mallory chỉ chuẩn bị một phòng cho họ.
Căn phòng rấtrộng và cũng là phòng hạng nhất trên tàu, có thể so sánh với phòng tổng thống tɾong một khách sạn hạng 5 sao. Họ bước ra hiên ban công nhỏ, nơi đó có tầm nhìn ra hướng ra cảnh biển không sót cái gì.
Mà cái nhỏ nhất duy nhất lần này llà cái chiếc giường nước kia.
Rộng một mét tám mét.