Chăn cũng Chỉ có một.
Cố Tuyết Nghi thu ánh mắt lại, lớn tiếng hỏi " Yến Tổng có để ý tới kí hiệu của Hồng Hưng không?"
"Hả?" Yến Triều thực sự không để ý tới.
“Là 1 trái tim đỏ.” Cố Tuyết Nghi thu mắt lại một chút “ Yến Tổng có biết logo của Quân Ngữ Xu không?”
“ Đoá Hoa mai?” Yến Triều suy nghĩ nói.
Cố Tuyết Nghi nở nụ cười "Yến tổng thật thông minh."
Yến Triều lập tức nói “Không bằng phu nhân.”
Cố Tuyết Nghi cảm thấy vô cùng kỳ quái
Dù là Yến Triều được mô tả tɾong sách hay Yến Triều mà cô đã tiếp xúc, dường như không hề giống loai người vỗ mông ngựa mà tâng bốc ..
Cố Tuyết Nghi nhìn anh một cái, sau đó quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài.
Lúc này, thủ hạ của Yến Triều đã đem hành lý tới m
Yến Triều đi tới mở cửa.
Khi quay lại, đứng ngoài bạn công anh đã nhìn thấy một vài người đàn ông nước ngoài khỏa thân đang tập vài động tác khởi động trên boong tàu dưới sân thượng, liếc một cái là có thể thấy...
Yến Triều ......
Anh nhanh chóng giơ tay lên che hai mắt Cố Tuyết Nghi lại.
Cố Tuyết Nghi đã bị ôm không một màu đen.
Cố Tuyết Nghi ?
Cố Tuyết Nghi "Yến tổng?"
Nếu biết đây là party đồ bơi, anh đã không mang Cố Tuyết Nghi đến đây.
Tiếng âm thanh của cánh cửa được phát ra từ bên cạnh.
Không lâu sau, Long Trân xuấthiện ở bên cạnh sân thượng, cô ta quay đầu lại liền nhìn thấy một màn như vậy.
"...Hai người thật thân ái." Long Trân nói với giọng điệu cổ quái.
Yến Triều " Đúng vậy."
Cố Tuyết Nghi vừa định nắm lấy kéo mu bàn tay lúc đó.
Yến Triều thậm chí không liếc nhìn Long Trân một chút nào, anh vòng tay qua e0 Cố Tuyết Nghi, ôm cả người cô lên, sau đó xoay người đi vào nhà.
Long Trân nhìn Yến Triều bế người đi vào, dùng ngón chân có thể đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp the0.
Sắc mặt Long Trân lập tức tái xanh lại.
Yến Triều bế Cố Tuyết Nghi đến bên giường rồi mới buông xuống.
"Sao Yến tổng lại che mắt tôi?" Cố Tuyết Nghi vẫn mang the0 chút nghi hoặc hỏi.
“ Khuôn mặt Con gái của lão Fowler chướng mắt.”
"Phải không?" Cố Tuyết Nghi nhớ lại, cảm thấy tuy rằng cô không thể nhận ra được khuôn mặt người nước ngoài, nhưng Long Trân cũng không xấụ
“Ừm.” Yến Triều ngồi xuống đối diện cô, hỏi “ Phu nhân đã từng đi du thuyền như thế này chưa?”
" Không có."
Dù là kiếp trước hay kiếp này, Cố Tuyết Nghị đều chưa từng đi du thuyền ra biển.
Trải nghiệm này cũng coi như khó có được.
“Mấy ngày nay phu nhân đã làm việc rấtvất vả rồi, hãy coi bảy ngày này như một kỳ nghỉ trên biển đi.” Yến Triều nói xong rồi đứng dậy đi tìm cốc nước và máy pha cà phê, chủ động đi nấu một ấm nước nóng.
Nghỉ phép?
Cố Tuyết Nghi đã giật mình.
Hai từ này chưa bao giờ có tɾong từ điển của cô.
Cô xuấtthân cao quý, từ khi còn là một nữ nhi khuê các, thích luyện võ và thích đọc sách học tập, cô cũng cùng cha và các anh trai ra chiến trường để tích lũy kinh nghiệm chiến đâύ.
Sau đó được gả vào Thịnh gia và không bao lâu rấtnhanh đã tiếp quản toàn bộ Thịnh gia.
Làm sao có thể được nghỉ phép?
Cố Tuyết Nghi cũng không bao giờ cảm thấy mệt mỏi, từ nhỏ cô đã có thể sắp xếp cuộc sống của mình một cách quy củ. Lúc nào ngủ, thời điểm nào thức dậy, lúc nào đọc sách , lúc nào ăn... mọi thứ đều có trật tự.