Anh dùng sức nhắm nghiền mắt lại, giơ tay cởi thêm hai cúc áo sơ mi, để lộ xương quai xanh hơi nhô ra trên cổ.
Cho đến khi nghe thấy tiếng nước dừng lại.
Lúc này Yến Triều mới đứng dậy, cúi xuống và lấy quần áo sach từ tɾong vali ra. Sau đó anh cũng nhớ tới vừa rồi Cố Tuyết Nghi đã đi vào, cô tựa hồ cũng chưa lấy quần áo.
Lúc này, có một tiếng “tách” nhẹ vang lên.
Cánh cửa mở ra.
Cố Tuyết Nghi quấn áo ch0àng tắm đi ra, ren thắt lưng được buộc tỉ mỉ, chỉ để lộ ra một chút chiếc cổ trắng nõn và đôi chân thẳng tắp dưới áo ch0àng tắm.
Yến Triều đứng yên tại chỗ, cổ họng khô và có chút ngứa ngáy.
Cô ăn mặc không có bất kỳ vấn đề gì
Nhưng cá lí tư duy của anh không thể kiểm soát được mà mở rộng ra xung quanh...
“ Cô không mang the0 quần áo.” Yến Triều mở miệng nói, thanh âm trầm thấp khàn khàn.
"Ừm." Cố Tuyết Nghi không hề tỏ ra xấu hổ chút nào, cô chỉ chỉ vào phòng tắm nói Yến Tổng cũng tắm rửa đi?"
Rõ ràng là muốn tống cổ anh vào tɾong để cô có thể tự nhiên mà mặc quần áo vào.
“Ừm.” Yến Triều không đứng lại nữa, cầm quần áo đi về phía phòng tắm.
Đến Khi yến Triều lại đi ra, Cố Tuyết Nghi đã đã thay xong quần áo mới, bộ váy nhung xanh biếc dài đến mắt cá cổ chân, càng làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết của cô.
Khi Cố Tuyết Nghi ngước mắt lên, thứ cô nhìn thấy là anh mặc quần vest chỉnh tề... áo sơ mi của anh đâu?
Yến Triều bất đắc dĩ nói “Tôi quên mang áo rồi.”
tɾong phòng tắm Chỉ có một chiếc áo ch0àng, điều này không có gì là kì quái.
Cố Tuyết Nghi nhanh chóng liếc nhìn đi chỗ khác "...Ừm."
Vòng e0 và bụng của người đàn ông có những đường nét cuồn cuộn lưu loát, trên người phủ một từng cơ bắp, trông không quá khoa trương. Mà lúc mặc vest vào thì nhìn không ra nhưng khi cởi áo ra thì thấy rõ.
Cố Tuyết Nghi nhíu mày.
Nghiêng người lại.
Vành tai the0 bản năng có chút nóng lên.
Yến Triều không có cố ý trì hoãn mà nhanh chóng mặc áo khoác vào rồi hai người cùng nhau bước ra ngoài.
Long Trân đã sớm chờ ở dưới lầu, cô ta sợ nếu mình còn ở tɾong phòng lâu hơn sẽ tức đến chết.
Mà số người tɾong phòng tiệc dần dần ngày càng nhiều hơn.
Hầu hết bọn họ đều là những nhân vật quen thuộc thường thấy trên các bản tin nước ngoài, tùy ý gặp phải một người không phải là minh tinh cũng là phú hào, hoặc ông trùm dầu mỏ...
Thời điểm Yến Triều và Cố Tuyết Nghi xuấthiện tɾong phòng tiệc, họ đều đồng loạt nhìn sang.
Suy cho cùng, du thuyền này cũng không có nhiều gương mặt người Hoa Quốc.
Long Trân vừa liếc mắt một cái cũng đã thấy
Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói “Bọn họ thay quần áo…”
Lão Fowler nhàn nhã nói “Đây không phải là chuyện rấtbình thường sao?”
Long Zhen đảo mắt, bước sang một bên và nói vài lời với một người đàn ông ngoại quốc khác.
Cô ta bảo người đàn ông kia mời Cố Tuyết Nghi khiêu vũ.
" Yến Triều sẽ không xé nát tôi đi?" Người đàn ông cười nói.
“Cậu sợ anh ta à?”
Người đàn ông lắc đầu “ chiều khích tướng khá là vụng về, nhưng… hữu dụng͟͟.”
Người đàn ông bước tới.
Cố Tuyết Nghi vẫn lãnh đạm và thần bí như lúc cô đến.