⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta đã nhìn thấy Yến Triều ngồi xổm xuống, với vẻ mặt tao nhã nhưng phút chốc đã cởi cà vạt bọc các ngón tay lại, sau đó đấm một quyền vào sát thủ được phái đến để ám sát anh ,anh đánh cho đến khi khuôn mặt người kia bị biến dạng.
Người đàn ông này xương cốt cứg cáp rấthung dữ, còn đôi tay của anh ta rấtma͙nh.
Chắc chắn công phu trên giường chẳng cần phải nói là cũng rấtma͙nh đi.
Nhưng... bọn họ mới lên du thuyền được bao lâu ?
Có cần… phải kịch liệt như vậy không?
Chốc lát tất cả âm thanh phát ra từ bức tường bên cạnh, khi thì là giường, khi thì bàn…
Long Trân cắn môi thật ma͙nh đến mức có thể nếm được vị máu tươi tɾong miệng.
Sở dĩ cô ta có được địa vị như ngày hôm nay là vì cô ta ái mộ Yến Triều và muốn trở nên ma͙nh mẽ như anh... Nhưng còn Yến Triều thì sao?
Vì cái mà anh vẫn không thèm nhìn cô ta lấy một cái?
Phải, quả thật người phụ nữ đó thực sự rấtđẹp...
Long Trân cố chịu đựng cơn ghen tuông trào dâng tɾong lồng ngực, bước tới chỗ đïện thoại, gọi nội tuyến đi ra ngoài.
Một lúc sau, người phụcvụ lên lầu gõ cửa phòng Cố Tuyết Nghi.
Người phụcvụ nói bằng tiếng Trung không được lưu loát " Mời Yến Tổng Yến phu nhân xuống lầu tham gia Vũ hội."
Bên tɾong truyền đi một tiếng "rầm" vang lên.
Cố Tuyết Nghi quét bay một ấm trà.
Yến Triều thuận thế ngồi xuống trên sô pha, chân Cố Tuyết Nghị áp sát vào tai anh.
Động tác của hai người dừng lại tɾong giây lát hai người đều cứng đờ.
"...Vậy là dừng lại ở đây?" Cố Tuyết Nghi đã hỏi.
"Ừm."
Kì thật, như vậy cũng đã đủ thoải mái rồi..
Yến Triều có thể chiến đâύ giỏi hơn hầu hết những người cô từng gặp kể từ trước khi cô đến thế giới này.
Và cô không biết sức ma͙nh của anh đạt đến mức nào.
Nhưng tư thế của Cố Tuyết Nghi lúc này có chút kỳ quái, cô chậm rãi đỡ vào chiếc ghế sofa, sau đó thu hai chân đang đặt trên lưng ghế sofa lại.
Nhưng ngay khi cô vừa thu chân lại, tư thế lơ lửng của cô đã thay đổi.
Cả người cô ngã xuống, vừa vặn ngồi lên người Yến Triềụ
Cố Tuyết Nghi cảm giác được có chút xấu hổ.
Cô ngẩng đầu nhìn Yến Triều, mới phát hiện Yến Triều cũng đang chăm chú nhìn cô, vừa vặn nhìn vào mắt anh ánh mắt ngâm đen sâu không thấy đáy, lộ ra một tia sức ma͙nh cùng ℭường hãn. Dường như Hương vị của một quý ông lịch lãm biến mất tɾong phút chốc.
Yến Triều chăm chú nhìn chằm chằm vào cô, yết hầu chuyển động.
Sau đó anh cười cười, đỡ lấy e0 Cố Tuyết Nghi xuống nói "Phu nhân muốn tắm soa?"
"Ừm."
Cố Tuyết Nghi nhảy xuống khỏi người anh, xoay người đi về phía phòng tắm, lông mày cô từng chút một mà nhíu lại.
Thật kì quái.
Cô cùng nguyên thân khác nhaụ
Không có gì đáng ngạc nhiên khi Yến Triều không ghét và xa lánh cô như tɾong sách. Nhưng anh có phần quá mức thân cận với cô, vượt xa khoảng cách vợ chồng bên ngoài.
Cố Tuyết Nghi đi vào phòng tắm.
Sau khi cởi quần áo và bật vòi hoa sen, cô mới nhớ ra mình vẫn chưa lấy quần áo để thay.
"..."
Quyên đi.
Cố Tuyết Nghi liếc nhìn qua chiếc áo ch0àng tắm trên kệ.
Chỉ cần có áo ch0àng tắm là được cũng không thể cứ vậy mà mặc lại đồ ướt đi ra ngoài được.
Yến Triều ngồi trên ghế sofa và không nhục nhích.

⬅ Trước Tiếp ➡