⬅ Trước Tiếp ➡
“Nhưng cô ta lại tham lam, quên mất tất cả những gì mình có được đều là nhờ nhân tình của Giản Xướng Minh đổi lấy. Cô ta càng khiến phiền phức gia tăng luôn nổi loạn, ngay cả Cố gia cũng không an phận. Tôi nghĩ cô ta sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra thứ mà bản thân cô ta không thể có được đã định trước là vĩnh viễn không thể chiếm được. Mặc kệ tương lai cô ta không thể sống cuộc sống như vậy hay là nhà họ Cố giẫm phải điểm mấu chốt của tôi, ly hôn là điều tất yếụ Vì vậy, tôi đã bảo Trần Vu Cẩn chuẩn bị trước một đơn thỏa thuận ly hôn..."
"Đây chính là nguồn gốc của bản thỏa thuận ly hôn kia." Yến Triều tỉ mỉ giải thích.
Thực tế là anh gần như đã quên mất chuyện đó luôn rồi.
Cố Tuyết Nghi này h0àn toàn khác với Cố Tuyết Nghi tɾong quá khứ, anh chưa bao giờ coi họ là cùng một người.
Tờ đơn ly hôn thậm chí còn chưa có chữ ký trên đó nên chỉ giống như một tờ giấy vụn.
Ai còn sẽ nhớ tới nó đây?
Nhưng Cố Tuyết Nghi lại giữ chặt nó.
Có lẽ cô ấy vẫn luôn nghĩ về nó..
Yến Triều mím chặt môi dưới che đi màu sắc sâu thẳm tɾong mắt.
"Cái đó là vì chuẩn bị cho Cố Tuyết Nghi khứ ,không phải vì phu nhân hiện tại." Yến Triều trầm giọng nói.
"Vậy Người gả cho Yến Tổng chính là Cố Tuyết Nghi tɾong quá khứ, không phải hiện tại." Cố Tuyết Nghi nhắc nhở anh.
Yến Triều nghẹn lại.
Cố Tuyết Nghi đương nhiên không có ý chọc giận anh, cô dừng một chút, tò mò hỏi "Yến tổng lúc nào là anh phát hiện tôi không phải là cô ấy?"
“Lần đầu tiên.” Yến Triều nói “ lúc đó Tôi đang ngồi trên ghế sô pha, đợi phu nhân dạy dỗ Yến văn Hoành xong đi xuống lầụ Lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn thấy phu nhân, tôi liền biết có gì đó khác nhaụ”
Yến Triều dừng lại một chút rồi nói tiếp " phu nhân sức hút phong tư mê người, khí chất đè người. Tôi cũng không phải tai điếc hay mắt mù, sao có thể không nhìn ra đây?"
Cố Tuyết Nghi vô thức nắm lấy chiếc tua rua buông xuống bên tay vịn ghế sofa.
Cô có chút muốn cười.
"Công phu miệng lưỡi của Yến Tổng càng ngày càng lợi hại." Cố Tuyết Nghi nhấc mi mắt lên nói.
"Hôm nay phu nhân cũng đã chứng kiến qua, ta còn có những công phu khác cũng lợi hại không kém nhau chút nào." Yến Triều chậm rãi nói.
"..."
"Nếu giờ lời đã nói ra… Tôi cũng không biết Cố Tuyết Nghi nguyên thân đã đi đâụ" Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói "Tôi rấtbiết ơn Yến tổng vẫn nguyện ý để tôi lấy 500 triệu từ thẻ phu đi đầu tư."
Yến Triều thầm nghĩ, lúc đầu không nghĩ tới Cố Tuyết Nghi dứt khoát lại quyết đoán như vậy, nói đầu tư liền không do dự mà ném tiền vào.
Nhưng dù sao thì anh cũng sẽ không ke0 kiệt hay đau lòng là được.
Yến Triều mỉm cười “Không phải tôi hào phóng, mà là phu nhân đã làm rấtnhiều chuyện cho Yến Thị trước. Số tiền phu nhân đầu tư vào quỹ là đã nâng cao danh tiếng cho Yến Thị và xây dựng quỹ từ thiện tạo danh tiếng trước mặt công chúng. Cho dù tiền nhiều cũng không đổi lấy được, phu nhân lại thay tôi chăm sóc Bùi lệ Hinh”
"Yến Tổng vì tôi mà đội mũ nói đến thì cũng là Yến Tổng tự mình dọn dẹp Bùi gia." Cố Tuyết Nghi chưa bao giờ tự cho mình là cao.

⬅ Trước Tiếp ➡