"Nếu như không phải phu nhân tương trợ, sao có thể nhanh như vậy?" Yến Triều dừng một chút, nói "phu nhân cùng tôi phối hợp, thật sự là làm ít công nhiềụ"
Yến Triều bước đến bàn trà rồi ngồi xuống, cúi người khom lưng như vậy có thể đến gần Cố Tuyết Nghi hơn, mắt cũng tiếp xúc chặt chẽ.
Anh nói "Tôi từng nghĩ hôn nhân chỉ là một hình thức đơn giản. Khi có ích thì có thể là hữu dụng͟͟. Thời điểm vô dụng͟͟ thì tôi không cần. Nhưng bây giờ…"
Cố Tuyết Nghi hai mắt lóe lên, đột nhiên cô cảm thấy ánh mắt Yến Triều và cô có chút nóng rực.
"Tôi không muốn ly hôn với phu nhân, tôi muốn cuộc hôn nhân này càng trở nên gần gũi bền chặt hơn." Yến Triều thấp giọng hỏi " phu nhân thì sao?"
"..."
Cố Tuyết Nghi nhất thời không có trả lời.
Yến Triều âm thầm nhíu mày, chẳng lẽ là anh chưa đủ thẳng thắn sao?
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, rồi nói "Tôi muốn thử một cuộc sống khác biệt một chút.... Tôi cũng không thích chiếm chồng người khác."
Yến Triều nhíu mày.
Bây giờ có chút hối hận vì đã không ký đơn thỏa thuận li hôn với Cố Tuyết Nghi
sớm hơn.
"Yến Tổng luôn là một đối tác tốt để hợp tác, là một đối tượng kết hôn rấttốt." Cố Tuyết Nghi khách quan đánh giá.
Nhưng khi Yến Triều nhìn thấy lý trí tɾong sáng dưới đáy mắt của cô, lòng anh lại có chút trầm xuống.
Đối với cô anh ấy chỉ là "phù hợp" mà thôi thôi.
Cô ấy rấtgiống anh, quen dùng lý trí để phân tích mọi chuyện gặp phải, hiếm khi nóng nảy mà bị cảm xúc chi phối. Động tâm là chuyện khó hơn lên trời.
Nhưng trái tim cứ lúc anh không kịp đề phòng cứ thế bị cô kéo từ trên đám mây cao rơi xuống phàm trần.
Nhưng cô vẫn vững vàng lại bất động.
Ai có thể ngờ được rằng anh sẽ có ngày hôm nay đây?
"Nhưng chuyện này không thể cứ mơ hồ mà tiếp tục như vậy… Tôi muốn tiếp tục khám phá thế giới rộng lớn này hơn nữa. Tôi đã có đủ tiền tɾong tay, thời điểm đi vào thế giới này, một khắc tôi cũng đều không ngừng nghỉ, vững vàng thành lập nhân mạch của mình.". Có thể tôi sẽ mất đi một phần nhân mạch khi li hôn với Yến Tổng, nhưng với tôi mà nói thì điều đó chẳng tính là gì...." Cố Tuyết Nghi phân tích rấtlý trí cho Yến Triều nghe từng chút một. Sau khi cô rời khỏi anh, anh cũng sẽ có thể sống một cuộc sống tốt đẹp ngụ ý chính là để cho anh không cần vì thế mà lo lắng.
Nhưng anhcó lo lắng sao?
Yến Triều càng nghe cô nói, trái tim anh càng chìm sâu, đôi mắt càng trở nên u ám,bên tɾong lấp đầy ý lạnh nặng̝ nề dường như đang đề lên trái tim anh..
Cố Tuyết Nghi không cần anh.
Yến Triều chưa bao giờ nghĩ rằng với sự g͙iàu có, địa vị và đầu óc của anh, sẽ có người không cần đến anh.
"Mà sớm hay muộn gì, Yến tổng cũng sẽ tìm được người mình thích..."
Nghe đến đây, Yến Triều càng nhíu mày.
Anh nói chưa đủ rõ ràng sao?
Hay do bình thường hai người tiếp xúc đều là trao đổi lợi ích, cho nên câu nói không muốn ly hôn kia của anh, cũng coi như là kết quả của một loại cân nhắc lý trí.....
Yến Triều nhẹ nhàng thở dài tɾong lòng.
Lời nói chạm đến môi anh mà anh cuối cùng lại nhịn.
La do thời gian không đủ.
Cô chỉ dừng lại ở mức ngưỡng mộ anh mà thôi.