⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi cảm thấy có chút chột dạ.
Cô tự nghĩ, vừa nãy chính mình nuông chiều bản thân một lần và thử xem cảm giác đó như thế nào.
Cố Tuyết Nghi nằm xuống kéo chăn lại bởi vì tâm tình đặc biệt thoải mái nên rấtnhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Lúc này Yến Triều mới nằm xuống giường.
Anh nhắm mắt lại, lặng lẽ đếm một giây, hai giây... Mãi cho đến nửa giờ trôi qua, Yến Triều không còn nắm thử kéo kéo góc chăn để kiểm tra nữa.
Yến Triều trở mình.
Cố Tuyết Nghi đang ngủ mơ mơ màng màng thì đột nhiên cảm thấy có một vật nặng̝ đè lên người mình,ngay sau đó cô bị bọc chặt, không thể cử động.
Đây là chuyện mà cô chưa từng gặp phải trước đây.
Trong đầu Cố Tuyết Nghi đột nhiên giật mình,có chút tình táo.
Nhưng muốn vén được mí mắt lên không phải là chuyện dễ dàng gì.
Cố Tuyết Nghi khó khăn nâng mí mắt lên.
Gió biển thổi tung mành cửa sổ, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, vừa đủ để Cố Tuyết Nghi có thể nhìn rõ cảnh tượng gì đang xảy ra.
Đầu tiên, một phần đường viền cổ áo của bộ đồ ngủ .
Sau đó là yết hầu .
cằm.
…The0 sau khuôn mặt đang ngủ của người đàn ông trẻ đập vào mắt cô.
Các đường nét trên khuôn mặt của anh ấy rấth0àn hảo tuấn mỹ không thể bắt bẻ, đôi mắt vốn thường mang lại cho người ta cảm giác u sầu và sâu thẳm, lúc này đã nhắm chặt lại. Khuôn mặt của anh ấy thực sự mang lại cho mọi người một cảm giác bình yên và an ổn.
Yến Triều ôm chặt lấy cô.
Cố Tuyết Nghi hoảng hốt tɾong giây lát.
là một mơ sao? Không phải mơ?
Nhiệt độ cơ thể của người đàn ông dường như cao hơn cô một chút, dần dần thời gian cứ trôi qua Cố Tuyết Nghi cảm thấy toàn thân hơi nóng như bị bao bọc tɾong một quả cầu lửa.
Quá mức ấm áp.
"Yến Tổng?"
"..."
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, sửa lời "Yến Triều?"
Nhưng bên tai vẫn chỉ có tiếng vù vù của gió biển.
Cố Tuyết Nghi cố gắng giãy giụa nhưng không thể thoát ra được.
Cô nhìn lướt qua vai Yến Triều, sau đó mới thấy rõ phần lớn chăn bông đều quấn quanh người cô. Vì vậy... Yến Triều mới cảm thấy lạnh nên the0 bản năng tiến về phía cô?
Cố Tuyết Nghi dùng sức và cuối cùng mới chỉ rút ra được một cánh tay.
Cô chật vật đưa tay kéo chăn, muốn kéo chăn về phía Yến Triềụ Nhưng Yến Triều lại ngược hướng với cô, điều đó có nghĩa là cô muốn nắm lấy chăn thì phải liều mạng dựa người về phía Yến Triều mới có thể mang chăn qua.
Kéo? Không kéo?
Cũng không thể để anh ấy bị cảm lạnh được, phải không?
Nếu anh thực sự bị cảm lạnh, ngày hôm sau anh sẽ lây bệnh cho cô.
Cố Tuyết Nghi dựa sát vào Yến Triều, sau đó đưa tay túm lấy chăn, kéo ma͙nh ra sau lưng, cố gắng che vaii anh lại.
Nhưng Yến Triều ôm cô vào vào lòng chặt hơn.
Mí mắt Cố Tuyết Nghi giật giật, tay còn lại the0 bản năng chốngg vào ngực anh.
Thế rồi thoáng chốc cá ký ức ngày hôm đó chợt ùa lại tɾong tâm trí cô.
Cơ bụng săn chắc của người đàn ông cùng với chiếc quần âuu anh mặc ngày hôm đó..
Cố Tuyết Nghi cảm thấy dưới tay có chút nóng.
Một loại ham muốn ngu ngốc nào đó lúc này cứ chậm rãi chậm rãi mà bò vào đại não cô.
Cố Tuyết Nghi nhắm mắt lại.
...Tốt hơn là để cho anh lạnh đến đóng băng mà chết đi.

⬅ Trước Tiếp ➡