⬅ Trước Tiếp ➡
Vào những lúc như thế này, việc anh mở miệng nói “ Thích” sẽ không khỏi có vẻ đơn độc đi.
Yến Triều nhếch lên khóe miệng, mỉm cười nói " phu nhân thông minh như vậy, tɾong khoảng thời gian tới tôi sẽ cho phu nhân xem một chuyện... xem phu nhân có thể nhìn rõ hay không."
Cố Tuyết Nghi ánh mắt lại lóe lên, lại có chút hứng thú.
Cô hỏi " Là chuyện gì thế?"
Yến Triều kiên định nhìn chằm chằm vào mắt cô và nói "Tôi mời phu nhân nhìn tôi. Dù tôi bất kể việc gì tôi làm, đều mời phu nhân nhìn cẩn thận..."
Cố Tuyết Nghi sửng sốt.
...Đây là ý gì?
Nhưng làm sao cô có thể nhận thua?
Cô suy nghĩ một chút rồi đồng ý "Được."
Nụ cười trên mặt Yến Triều lúc này càng đậm, anh đứng thẳng người “ Cũng muộn rồi… Phu nhân rửa mặt trước đi.”
Cố Tuyết Nghi đứng dậy đi vào phòng tắm, sau khi rửa xong thì đến lượt Yến Triềụ
Thời gian cũng không còn sớm.
Nhưng Cố Tuyết Nghi lại cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, đầu óc thậm chí còn hưng phấn đến mức hoạt động không thể dừng lại được.
Thật thoải mái khi giao tiếp với Yến Triềụ
Sau khi đem mọi chuyện giải thích rõ ràng, toàn bộ xiềng xích trên người cô như thể một lần đều được tháo bỏ.
Thế giới thực tốt và cô càng thấy có được nhiều hạnh phúc hơn.
Cố Tuyết Nghi đi đến ban công, nhìn chằm chằm mặt biển lấp lánh dưới màn đêm một lúc.
"Cố nữ sĩ thật là có nhã hứng." Giọng nói của Long Trân đột nhiên từ bên cạnh truyền đến.
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn sang.
Long Trân vẫn mặc bộ bikini mà cô ta mặc ban ngày, bên ngoài khoác áo ch0àng tắm màu trắng. Cô ta tựa người vào sân thượng nhìn Cố Tuyết Nghi, ánh mắt lạnh lùng xen lẫn một tia ác ý.
Cô ta cho rằng mình che giấu rấttốt, nhưng thực ra cô ta đã đánh giá thấp sự nhạy bén của Cố Tuyết Nghi.
"Hôm nay có chuyện gì vui sao ? Nhìn qua Cố nữ sĩ trông có vẻ đặc biệt vui vẻ." Long Trân giọng điệu bình tĩnh nói, nhưng bên tɾong lại suýt nữa cắn nát một cái răng.
Cao hứng như vậy?
Chẳng lẽ sau khi trở về lại cùng Yến Triều làm cái gì đó?
Cố Tuyết Nghi nhướng mày, đưa tay sờ lên khóe môi.
Hóa ra khóe môi của cô thật sự công lên rấtcao.
Cảnh tượng này rơi vào mắt Long Trấn, tự nhiên lại càng thêm chọc người.
Cố Tuyết Nghi cười rộ lên, tựa như băng tuyết tan ra lần đầu, mặt mày cực kỳ động lòng người. Đại khái đây là kiểu nhan sắc đỉnh cao nhất tɾong số các mĩ nhân Hoa Quốc.
Long Trần càng nhìn càng cảm thấy lồng ngực thêm tức nên đành quay người đi về phòng không nhìn nữa.
Cố Tuyết Nghi chớp mắt, lại đứng hóng gió biển một hồi.
Đúng như Yến Triều đã nói, trải nghiệm bảy ngày này quả thực hiếm có... điều mà kiếp trước cô chưa từng trải qua, nên cô vui vẻ thử một chút.
Mãi đến khi cô thực sự mệt mỏi, Cố Tuyết Nghi mới xoay người bước vào phòng.
Yến Triều đã ra khỏi phòng tắm và đóng cuốn notebook trước mặt lại.
" Đang xử lí công việc?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Yến Triều gật đầụ
“Vậy tôi đi nghỉ trước.” Cố Tuyết Nghi đi tới bên giường, vén chăn lên.
Cô cởi áo khoác ngủ ra, để lộ chiếc váy ngủ có dây ở bên tɾong.
Tấm lưng trắng nhưtuyết và đôi chân thon dài mảnh khảnh của cô đập ngay vào mắt Yến Triềụ
Yến Triều nói “Tôi cũng nghỉ ngơi học tập phu nhân, đi ngủ sớm dậy sớm.”

⬅ Trước Tiếp ➡