Nhưng làm sao người giúp việc có thể nói, nhìn qua hình như phu nhân cũng không muốn gặp mấy người đâụ
Cô ấy lập tức lúng túng.
Giản Nhuế đợi một lát, không đợi được người đi xuống lầu, cũng hiểu được ý tứ. Đây là chờ bọn họ tự mình đi lên.
Giản Nhuế nhìn Cố Học Dân.
Cố phu nhân đang đi theo bên cạnh ông ta, gật đầu phụ họa nói "Đúng vậy, chúng ta lên lầu xem Tuyết Nghi.
Chắc chắn gần đây con bé lo lắng sợ hãi không ít lần.”
Nữ giúp việc nhớ lại bộ dáng của Cố Tuyết Nghi một chút.
Trong lòng nói, hình như thật đúng là không có...
Giản Nhuế nhìn thoáng qua một chút rồi cũng không nhìn nữa, lập tức đi lên lầu trước.
Cố gia đúng là một thân thích phiền toái.
Yến tiên sinh là một nhân vật quang phong, sao lại cưới một người vợ như vậy?
Đầu này mắt thấy Giản Nhuế lên lầu, Cố Học Dân cũng không chờ nữa, trực tiếp bước lên cầu thang. Nữ giúp việc dưới lầu cũng không tiện ngăn cản nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đi lên.
"Yến phu nhân." Giản Nhuế đi lên bậc thang cuối cùng, rẽ một cái, đi đến phòng khách.
Trước khi tới, trong đầu cô ấy đã kết hợp với hình ảnh như tạp chí trong quá khứ, đại khái phác họa bộ dáng Cố Tuyết Nghi. Nhưng chờ cô ấy chân chính nhìn thấy người, Giản Nhuế ngây ngẩn cả người.
Cô gái trẻ tuổi ngồi dựa vào sô pha, ngước mắt nhìn về phía cô ấy, mặt mày như họa, khí chất thanh nhã xuất chúng.
"Mời ngồi." Cố Tuyết Nghi giật giật môi "Cà phê hay trà?”
Giản Nhuế theo bản năng đáp "Cà phê, cám ơn."
Trả lời xong, cô ấy mới chậm rãi đi đến bên sô pha ngồi xuống. Đáy lòng còn có chút chấn động không thể xua đi, ngay cả tay chân cũng không hiểu sao lại có loại cảm giác tê dại.
Vừa rồi cô chính là ... Bị khí thế của Cố Tuyết Nghi đè lại?
Giản Nhuế chậm rãi phục hồi tinh thần, lúc này mới chú ý tới bên cạnh sô pha còn có một người.
Người này Giản Nhuế cũng không hiếm lạ, lập tức chào hỏi "Thì ra Trần tổng cũng ở đây, thật sự là không trùng hợp, chú tôi vừa mới đi tới tòa nhà Yến thị, nói là đến đó chờ Trần tổng."
Trần Vu Cẩn là cấp dưới đắc lực dưới tay Yến Triều, trong giới không ít người vì thể hiện sự tôn kính, chỉ xưng hô một tiếng "Trần tổng", ngược lại không có mấy người gọi là "Thư ký Trần."
“...... Thật đúng là không khéo." Trần Vu Cẩn lên tiếng.
Nhưng bây giờ anh ta đang ở chỗ này, không tiện lập tức đứng dậy rời đi. Anh ta có thể không nể mặt Cố Tuyết Nghi, nhưng không thể ở trước mặt người ngoài, không cho Cố Tuyết Nghi mặt mũi. Nếu không chính là đánh vào mặt Yến gia.
Mắt thấy Trần Vu Cẩn vững vàng ngồi ở chỗ đó, không có ý muốn rời đi, đáy lòng Giản Nhuế có chút nghi hoặc.
Không đúng.
Nhìn qua Cố Tuyết Nghi cũng không ngu xuẩn, cũng không cần Trần Vu Cẩn luôn ở một bên...
Giản Nhuế còn muốn mở miệng nói gì đó.
Trong giới, cô ấy cũng không phải là loại người không giỏi giao tiếp, nhưng đến trước mặt Cố Tuyết Nghi, đột nhiên có chút không biết nên nói cái gì cho phải.
"Nhìn qua khí sắc của Yến phu nhân không tệ." Giản Nhuế nói.
Chờ nói xong, Giản Nhuế mới ý thức được những lời này có chút giống trào phúng?
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Ừm, ngủ ngon, ăn cũng không tệ."
Nghe thấy những lời này, khóe miệng Trần Vu Cẩn đều giật giật.