⬅ Trước Tiếp ➡
Giản Nhuế cũng sửng sốt một chút.
Chẳng lẽ Cố Tuyết Nghi không quan tâm Yến tiên sinh sao?
"Nhất là dâu tây này, hương vị không tệ." Cố Tuyết Nghi đẩy qua "Muốn nếm thử không?"
Đây là thứ mà vừa rồi cô đã mời Trần Vu Cẩn.
Còn, còn rất thân thiết?
Giản Nhuế sững sờ nhận lấy đĩa "Cám ơn, tôi nếm thử."
Trần Vu Cẩn nhìn không khí bình yên này, nhịn không được nhíu mày.
Nhưng lúc này, Cố Tuyết Nghi đã quay đầu nhìn về phía anh ta "Thư ký Trần đi đến Yến thị trước đi."
Cố Tuyết Nghi có thể chủ động mở miệng, vậy thì quá tốt.
Trần Vu Cẩn khẽ mỉm cười đứng lên "Được, vậy tôi sẽ không ở lại nữa."
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đứng lên, dáng người càng thêm thướt tha.
Cô nói, "Tôi cũng đi."
Trần Vu Cẩn ?
Trong nháy mắt đó, gần như anh ta cho rằng mình nghe lầm.
Giản Nhuế vội vàng buông hoa quả xuống, đứng theo "Yến phu nhân cũng đi? Không, phải không … Yến phu nhân ở lại đây, chúng ta cùng trò chuyện. Tôi còn có rất nhiều chuyện muốn nói với Yến phu nhân.”
Nếu Cố Tuyết Nghi đi khuấy đảo, nhất định chú nhỏ của cô ấy sẽ tức giận đi?
"Tuyết Nghi." Cố Học Dân đi đến gần hô một tiếng.
Giản Nhuế lập tức đau đầụ
Sao cục diện lại trở nên lộn xộn như vậy?
"Tuyết Nghi." Mẹ của nguyên chủ là Trương Hân đi ở phía trước, nhưng chờ đến gần, nhìn thấy bộ dáng của Cố Tuyết Nghi, Trương Hân cũng nghẹn lại. Cách vài giây mới nói tiếp "... Gần đây con có khỏe không?”
"Con ổn." Cố Tuyết Nghi nhấc mí mắt lên, ánh mắt nhìn ba mẹ cùng với nhìn Giản Nhuế cũng không có gì khác nhau, có loại khí phách lãnh đạm thong dong.
Cô dừng một chút, nói "Mấy người em trai của Yến Triều đều rất thân thiện.”
Yến Văn Gia vừa đi tới gần phòng khách một chút.
Anh ta nghe nhầm sao? Hay là Cố Tuyết Nghi nói sai?
Trong phòng khách.
Khóe miệng Trần Vu Cẩn lại giật giật.
Ngay cả Trương Hân cũng không tiếp lời.
Ai mà không biết quan hệ giữa Cố Tuyết Nghi và người nhà Yến gia không tốt chứ? Như thế nào mà đột nhiên lại thân thiện?
Hơn nữa ngược lại rất biết lo cho đại cục.
Trần Vu Cẩn nghĩ thầm.
Tiến bộ hơn trước rất nhiều ... Không, chính xác mà nói, tiến bộ không giống như cùng một người.
"Thời gian không còn sớm, cũng không thể để cho Giản tiên sinh chờ lâụ" Cố Tuyết Nghi nói xong, không để một ánh mắt dư thừa cho vợ chồng Cố Học Dân, quay đầu nhìn về phía Trần Vu Cẩn "Chúng ta đi trước đi."
Cố Tuyết Nghi nói xong, nhìn về phía cửa "Văn Gia."
Cho tới bây giờ chưa từng có ai gọi Yến Văn Gia như vậy.
Trong giới giải trí đều gọi anh ta là Nguyên ca, Yến Triều gọi thẳng tên đầy đủ của anh ta, ba anh ta là gọi anh ta là "lão nhị"... Dù sao đây cũng là lần đầu tiên.
Quan hệ giữa hai người, phảng phất như đột nhiên bị kéo lại gần, rõ ràng chỉ là hai chữ bình thường, nhưng sau khi bỏ đi dòng họ, thoáng cái liền trở nên thân mật khó hiểụ
Yến Văn Gia nắm chặt ngón tay, không lên tiếng.
"Giản phu nhân ngồi xe mệt nhọc, không bằng ở chỗ này nghỉ ngơi trước? Tôi cùng Trần thư ký đi đến Yến thị một chuyến, Văn Gia sẽ tiếp đãi cô." Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói, lễ tiết thật đúng không sai chỗ nào.
Giản Nhuế không nghĩ tới nhanh như vậy chính mình đã được sắp xếp xong.
Cô ấy còn có thể nói gì nữa?
Trần Vu Cẩn cũng không nói gì.

⬅ Trước Tiếp ➡