Bằng cách xem người làm việc cũng có thể đoán được tính cách của người này. Vị Long Trân này có tính tình nóng nảy đầu óc hẹp hòi nhưng tâm tính kiên định lại không dễ dàng nhận thua. Để có thể nhận được lời khen ngợi từ những người xung quanh, hiển nhiên cô ta cũng là một người phụ nữ tàn nhẫn, sẵn sàng chịu khổ.
Có lẽ do địa vị và thân phận nên cô ta không hiểu cái gì gọi là che dấu, địch ý của cô ta giống như núi lửa phun trào, thời thời khắc khắc đều rơi xuống trên đầu Cố Tuyết Nghi.
Nhưng dù cô ta có kĩ thuật bắn súng giỏi đến đâu?
Cố Tuyết Nghi cũng không thích cái tên "Long Trân" của cô ta.
"Cố nữ sĩ đã nhìn lâu như vậy, là muốn tự mình xem thử sao?" Long Trân đột nhiên đi đến bên cạnh cô, đưa khẩu súng lục tɾong tay cho cô.
Cố Tuyết Nghi nhướng mày " Còn chưa học được."
"Sợ cái gì? Thử chút trước đi." Long Trân lại đưa súng về phía trước.
" Bia sống là gì?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Long Trân nghiến răng nghiến lợi, tức giận vì người phụ nữ Hoa Quốc này quá xảo quyệt, căn bản không đi the0 tiết tấu của người khác. Long Trân quyết tâm cố ý thể hiện, cô ta ném khẩu súng tɾong tay đi, thay vào đó là một khẩu súng chứa đầy đạn, ngẩng đầu lên bầu trời bắn liên tiếp hai phát .
Một con hải âu vỗ cánh phịch phịch hai lần tiếng “ phốc” rơi xuống trên thuyền.
Long Trân quay người một bên ra lệnh “Đi nhặt nó lên.”
Sau đó cô ta lại nhìn Cố Tuyết Nghi, cười cười “Đây là bia sống. ... Trước đây chúng ta cũng đã bắn nhiều thứ khác. Ví dụ như hươu nai. Đặc biệt, có một loại linh dương chạy rấtnhanh."
Người đàn ông mũ thuổng gật đầu nói “Trên thuyền có, nhưng những thứ đó không thích hợp.. mấy con vật đó có chút uể oải không nhanh nhạy”
Long Trân nhìn chằm chằm Cố Tuyết Nghi, cười nói "Vậy liền mang tới đây,cho Cố nữ sĩ mở mang tầm mắt."
Người đàn ông thuổng kia gật đầu tỏ ý định của mình với người bên cạnh.
Một lúc sau, có người đem lên mấy chiếc lồng lớn, phủ một lớp vải đen. Cái lồng rung chuyển và có thứ gì đó đang động va đập ma͙nh ở bên tɾong.
Chờ Sau khi chiếc lồng đã ổn định, có người gỡ tấm vải phía trên ra.
Trong lồng đầu tiên là một con hươu cao cổ.
Cố Tuyết Nghi lập tức nhíu mày.
Long Trân hỏi "Cố nữ sĩ sợ sao? Cố nữ sĩ không cần sợ.Kỳ thật, trên cơ bản là bị mấy phát súng giết chết, hiện trường sẽ không quá máu me."
Cố Tuyết Nghi lạnh lùng nói "Hình như đó là một loại động vật có nguy cơ tuyệt chủng."
“…” Long Trân dừng một chút, tɾong lòng có chút buồn cười. Phu nhân của Yến Triều lại là người ngây thơ thánh mẫu như vậy không? Việc chúng có nguy cơ tuyệt chủng hay không thì liên quan gì đến bọn họ? Điều này chẳng khác nào nói đứng giữa một nhóm người g͙iàu như bọn họ những người công nhân làm việc bán mạng thật sự đáng thương.
Long Trân hỏi " Cố nữ sĩ chưa bao giờ mặc lông thú sao?"
Vào thời cổ đại, Cố Tuyết Nghi chắc chắn là đã từng mặc .
Nhưng sau khi cô đến thời đại này, đọc sách biết được rấtnhiều loài động vật hoang dã đang gặp nguy cơ tuyệt chủng và việc sử dụng͟͟ lông thú sẽ khiến chúng bị diệt vong nhanh hơn, Cố Tuyết Nghi đã ngừng chạm vào thứ đó.
Cho dù Yến gia có lông thì đó cũng là lông nhân tạo.