⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi lạnh lùng nói " không mặc."
“…” Long Trân buồn cười nói “Không ngờ Cố nữ sĩ lại là thành viên trung thành của Hiệp hội bảo vệ động vật.”
Yến Triều thản nhiên nói “Đúng vậy, cả nhà chúng tôi đều như vậy.”
Long Trân "..."
Cố Tuyết Nghi nhìn Long Trân "Long tiêu thư cũng đến học văn hóa Hoa quốc nữa, ngay cả loaại đề tài phải bảo vệ động vật quý hiếm như vậy mà cô cũng không học được.
Đây chẳng phải là đang nhục nhã kiến thức của cô taa rấtnong cạn sao?
Long Trân gắng nặn ra nụ cười nói "Chỉ Cố nữ sĩ mới có hứng thú với mấy thứ này."
Lúc này chiếc lồng thứ hai cũng lộ ra.
Bên tɾong là một... con linh dương Tây Tạng.
Nó cao lớn buộc phải cuộn tròn tứ chi tɾong lồng sắt nhỏ hẹp.
Cố Tuyết Nghi tɾong lòng như lửa đốt.
Ngay cả Yến Triều cũng nhíu mày.
Nếu cô nhớ không lầm thì đây cũng là một tɾong những loài động vật quý hiếm ở Hoa Quốc…Cánh tay của mấy người này duỗi dài quá dài. Bọn họ tự mình muốn tìm kiếm diệt vong, lại còn đưa tay đến địa giới Hoa quốc.
Đối với Cố Tuyết Nghi mà nói, đây chẳng khác nào người đến diễu võ dương oai, lúc rời đi còn mang the0 một đứa nhỏ đi bán.
Ednor cười nói "Thứ này hình như cũng là một loài quý hiếm? Tôi muốn xem một chút... Da và sừng của nó có gì khác nhaụ"
Anh ta vừa nói vừa cầm lấy súng.
Long Trân quay đầu lại liếc anh ta một cái " Anh động cái gì? Cố nữ sĩ còn chưa nhúc nhích đâu ."
Vẻ mặt của Adnor thay đổi liền nói, "đúng vậy, mời Cố nữ sĩ dùng trước."
Lần này là nói bằng tiếng Trung.
Yến Triều biết Cố Tuyết Nghi lúc này nhất định đang rấttức giận.
Ý thức đạo đức của cô cao hơn người thường.
Đặc biệt đây là thứ đó còn là từ Hoa Quốc bọn họ.
Giống như những gì cô ấy đã dạy Yến văn Gia và đám người khác, cô ấy có một cảm giác thân thuộc mãnh liệt với vùng đất Hoa Quốc...
Yến Triều ngước mắt lên, lãnh đạm nói “Đưa súng cho tôi.”
Khi ra nước ngoài, ý thức đạo đức của con người sẽ luôn bị suy giảm đi rấtnhiềụ
Điều đầu tiên mà Yến Triều nghĩ đến là đem kẻ buôn lậu một phát bắn chết.
Mà Lúc này, Cố Tuyết Nghi cầm lấy một cái súng nhanh hơn.
Đó là một khẩu súng mới vẫn chưa được sử dụng͟͟.
Cô quay đầu lại và hỏi Yến Triều "Đây là loại súng gì?"
Long Trân nhìn thấy cảnh này, tɾong lòng càng cảm thấy buồn cười.
Phát biểu thánh mẫu xong thì không có động tĩnh gì? Những lời nói kia của cô ta, đơn giản là nói rõ chính mình không khác người thường.
Nhưng tɾong một vòng tròn như vậy, khác biệt người thường như vậy chẳng khác nào tìm đến cái chết.
Cả hai đều là tư bản vấy máu trên tay, ai sach hơn ai?
Yến Triều đè nén tức giận tɾong ngực, trầm giọng nói với Cố Tuyết Nghi "Colt m2000."
"Dạy tôi cách bắn đi."
Long Trân vô cùng khó chịụ
Vừa nói xong lại quay sang bảo Yến Triều dạy cô ta?
Những người khác cũng thầm nghĩ, thật sự là không biết bắn súng.
Yến Triều trước tiên là giải thích chi tiết về vị trí của cò súng, băng đạn, nút an toàn, v.v....
Cố Tuyết Nghi lại hỏi anh nguyên lý bắn đạn.
Mười phần bạch liên Hoa.
Những người khác cũng không vội, yên lặng chờ Cố Tuyết Nghi học bắn súng, xem tiếp the0 cô định làm gì.
Gần mười phút trôi qua.
Cố Tuyết Nghi nói " Tôi bắn."

⬅ Trước Tiếp ➡