⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Triều nhìn vào mắt cô một lát rồi mới đáp lại.
Cô rấttự tin..
Nếu cô ấy muốn tự mình làm việc nào đó, cô ấy sẽ không thích người khác làm việc đó cho mình.
Lúc này Yến Triều mới buông tay ra, nhỏ giọng nói “Tuy rằng khẩu súng này độ giật không ma͙nh, nhưng đối với người lần đầu sử dụng͟͟ mà nói vẫn khó có thể thích ứng.”
Vừa nói, anh vừa cởi cà vạt, cẩn thận quấn vào tay Cố Tuyết Nghi "Băng lại đệm một chút để không bị mài mòn."
Long Trân nhìn một màn này suýt chút nữa nhịn không được.
Ednor nhịn không nổi không khỏi nói "Yến Tổng và phu nhân tɾong thật ân ái ."
Yến Triều không thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái, cẩn thận thắt nút lại để đề phòng nó không bị rơi ra, sau đó mới nói “Được rồi”
"Cố nữ sĩ muốn thử chưa?" Long Trân khẩn cấp hỏi "Dù sao đây cũng ℓà ℓần đầu tiên, nếu Cố nữ sĩ không dám bắn mục tiêu sống, vậy dùng mục tiêu cố định cũng được.
Cố Tuyết Nghi hạ ánh mắt xuống, lặng lẽ nạp đạn.
Long Trân quay đầu lại bảo mấy nhân viên công tác đặt bia cố định.
Cố Tuyết Nghi giơ tay lên.
Không tɾúng.
Long Trân nhịn không khỏi bật cười "... Cố nữ sĩ không cần phải cảm thấy uể oải, lần đầu tiên bắn như vậy là chuyện rấtbình thường."
Cố Tuyết Nghi không nói gì, liền lại bắn thêm 1 phát nữa.
Lần này là bắn vào vào vòng ngoài cùng.
Những con vật tɾong chuồng nghe thấy âm thanh đó đều run rẩy.
Lão Fowler cười cười nói " phụ nữ lợi hại có một mình con gái tôi là đủ rồi. Cũng không cần dũng mãnh đến mức không ai dám cưới . Đối với người như Yến phu nhân, vẫn nên là dịu dàng một chút còn hơn, có hay không cũng không sao." Dù sao cũng là có một mình Yến Tổng là đủ rồi .
Yến Triều không nói gì.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy Cố Tuyết Nghi như thế này.
Cô ấy không ngừng điều chỉnh cảm giác trên tay của mình.
Tại bàn chơi bài của Tống gia, người khinh thường Cố Tuyết Nghi cuối cùng cũng phải đổ ra hơn 100 triệu ra làm lợi thế cho cô.
Lúc này Máu sôi trào khắp tứ chi tɾong xương tủy anh bắt đầu khởi động..
Adrenaline đang tăng lên từng chút một.
Lần này phu nhân sẽ lại muốn lấy gì từ bọn họ đây?
Ba phát...bốn phát súng...
Chớp mắt đã là phát súng thứ chín.
Cố Tuyết Nghi vẫn trượt mục tiêụ
Nhưng Long Trân đã cảm giác được có gì đó không đúng, nhưng cô ta cũng không thể nói rõ chính xác cái gì là không đúng
Cô nghi ngờ liếc nhìn Cố Tuyết Nghi, mơ hồ có cảm giác Cố Tuyết Nghi dường như mỗi lần bắn đều có tiến bộ...
Người đàn ông mũ thuổng nhướng nhẹ mày, nhìn ra một chút manh mối.
Cô ấy giống như là một thợ săn trời sinh..
Đúng vào lúc này.
Có người ở ngoài sân đột nhiên hét lên một tiếng.
"Phanh "
"Phanh phsnh "
Những tiếng súng không có tiêu âm lần lượt sượt qua tóc của lão Fowler cùng với người đàn ông mũ đen kia, ngay cả các vệ sĩ cũng không kịp phản ứng.
Trong lúc nhất thời, tay chân Long Trân lạnh ngắt, đứng tại chỗ, muốn nhúc nhích cũngkhông thể nhúc nhích được.
Lão Fowler chậm chạp phản ứng ba giây, sau đó mới hét lên " Cô muốn diết tôi sao?"Ông ta phun bằng tiếng Anh.
Người đàn ông mũ thuổng đen cũng thay đổi sắc mặt nhưng rấtnhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

⬅ Trước Tiếp ➡