Lão Mallory cũng gật đầu nói " cô ta vừa đã thử rấtnhiều súng."
“Đó chỉ là cố ý quyến rũ Yến Triều, nói nhiều hơn với cô ta mà thôi.”
“Không, cô ta đang làm quen , Cô ta muốn làm quen với một chút đồ vật mới. Khả năng học tập của cô ta rấtma͙nh và không bị ảnh hưởng bởi ngoại vật. Cô ta tiến gần hơn từ vòng đầu tiên đến vòng thứ mười, sau đó lại đổi súng một lần.” hết lần này này đến lần khác. ...cô không phát hiện ra cô ta là đang nương tay sao?"
Long Trân giật mình sửng sốt.
Bản thân mình có nương tay không?
Không có.
Sức giật của mỗi loại súng là khác nhau, dù lớn hay nhỏ đều rấtphiền toái đối với phụ nữ.
Nhưng sắc mặt của cố Tuyết Nghi vẫn không bao giờ thay đổi .
Với mỗi khẩu súng, cô đều sẽ bắn ít nhất năm hoặc sáu phát, thậm chí có thể lên tới tám hoặc chín... Cộng lại, đó là một con số khủng khiếp.
“Sức ma͙nh cổ tay của của cô ta ma͙nh đến mức nào?” Long Trân kinh ngạc hỏi.
"ai biết được."
“Để cô ta chơi thêm vài giờ nữa, cô ta nhất định sẽ quen với tất cả súng trên bàn.” Người đàn ông mũ thuổng đen nói, tɾong lời nói có chút mang the0 một chút thán phục̶.
Đó là lý do tại sao anh ta mới lên tiếng ngăn cản cố Tuyết Nghi dừng lại.
Mà người phụ nữ Hoa Quốc cũng hiểu ý định của anh nên mới thuận nước đẩy thuyền mà dừng lại.
“Yên tìm đâu ra một người phụ nữ như vậy?” Lão Mallory nhịn không được hỏi.
Long Trân cắn môi, ghen tị tɾong lòng như ngọn lửa thiêu đốt không dứt.
Nhưng cô ta cũng không khỏi mở miệng nói “ Cho dù tôi có chọc tức cô ta thế nào thì cô ta vẫn luôn bình tĩnh…”
Bộ dáng Người phụ nữ đó không lạnh cũng không nóng, không nhanh cũng không chậm, giống như là một Yến Triều khác..
Nhưng Yến Triều khiến mọi người thấy ngưỡng mộ nhưng cố Tuyết Nghi lại khiến mọi người cảm thấy ghen tị và ghét bỏ.
"Điều gì có thể khiến cô ta tức giận? Chỉ có một con Linh dương của Hoa Quốc... cũng Thật kỳ lạ cô ta lại tức giận chỉ vì một con linh dương sao?" Người đàn ông mũ thuổng đen dường như đã phát hiện ra điều gì đó đáng ngạc nhiên, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn trước còn tràn đầy vẻ hứng thú.
Long Trân nói "Người Hoa Quốc toàn kì lạ như vậy, ai đụng hoặc lấy đi đồ vật của họ, họ sẽ rấttức giận. Họ coi mọi thứ ở Trung Quốc là của mình. Lấy đồ đồ của Hoa Quốc chẳng khác nào là giống như lấy đi mạng sống của bọn họ... "
Long Trân khịt mũi chế giễụ
“ Bọn Họ không lo mình nghèo hay không, mà nhọc lòng mà đi lo những chuyện này. Lo lắng xong, nhọc lòng xong quốc gia bọn họ sẽ khen thưởng sao? Hay là sẽ phát tiền thưởng?”
"Cho nên, quả thật là đáng tiếc." Người đàn ông mũ thuổng đen nói "Cô ta có thể thích nghi với tất cả mọi thứ xa lạ, bình tĩnh, thông minh, quyết đoán, còn rấtbiết cách đầu tư, công phu cũng rấtlợii hại. Nếu như cô ta đến làm người phụ trách Hồng Hạnh, nhất định là không ai có thể gây khó dễ cho cô ta ... Quả thật giống như một vị tướng trời sinh. Nhưng thiệt tình cô ta lại quá coi trọng Hoa quốc…"
Long Trân nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta chỉ sợ người đàn ông mũthuổng đen kai sẽ nhìn Cố Tuyết Nghi với con mắt khác.
Nếu đã như vậy.....