⬅ Trước Tiếp ➡
“Cho nên cô ta nhất định phải chết.” Long Trân nói “ Cô ta quá coi trọng đồ vật của Hoa Quốc, nếu cô ta có thể xuống tay với Thạch Hoa, sẽ rấtcó thể sẽ xuống tay mà đối phó với chúng ta.”
“ Nhược điểm của cô ta là gì?” lão Mallory hỏi.
Long Trân bỗng nhiên cười lớn “ Đương nhiên……còn chẳng phải là cô ta không biết bơi.”
Trong lúc nhất thời, không ai nói mà mở miệng nữa.
Nhưng tâm trạng của Long Trân lại được chữa trị rấtnhiềụ
Mà Bên kia Yến Triều cũng thấp giọng nói chuyện với Cố Tuyết Nghi.
Anh vòng tay qua vai Cố Tuyết Nghi, gần như áp vào người cô,anh cúi đầu nói chuyện với cô, giọng nó cũng dáni rấtgần.
Có lẽ không muốn bị người khác nghe thấy?
Cố Tuyết Nghi đè nén cảm giác kỳ lạ tɾong lòng, chăm chú lắng nghe anh nói.
“Vừa rồi phu nhân vì sao đột nhiên giơ súng?”
"vì có anh."
Yến Triều dừng lại, cảm giác phảng phất như có ai đó đột nhiên nhét hũ đường vào ngực.
Cố Tuyết Nghi giải thích "Ngay lúc bước lên du thuyền, tôi lại một lần nữa nhận ra địa vị của Yến tổng trên chiếc du thuyền này..."
Tất cả mọi người đều phải phối hợp nói tiếng Trung với anh.
Sau khi xử lí khối u ác tính cuối cùng là Bảo Hâm, địa vị quyền thế, của Yến Triều rõ ràng đã đạt tới trình độ khiến những người này phải e sợ.
"Yến Tổng luôn là đối tác của tôi, tôi tin tưởng Yến tổng sẽ luôn bảo vệ tôi thật tốt" Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Triều nghe xong, lại nhịn không khỏi mà thở dài.
Như vậy chẳng khác gì là không giải thích.
Đoạn văn sau có vẻ lí trí và lạnh lùng.
Chỉ bốn chữ “ bởi vì có anh” thôi cũng đủ để anh ôm nó vào lòng mà lặng lẽ vui vẻ thật lâụ
"Kẻ yếu sẽ bị khinh thường. Không thể mong đợi vào việc bọn họ có lương tâm mà phát hiện ra. Vậy thì làm dứt khoát rõ ràng, để cho bọn họ thấy rõ sức ma͙nh của tôi." Cố Tuyết Nghi nói xong, dừng bước "Đó là tàu ngầm sao??"
Yến Triều trả lời "Đúng vậy, phu nhân rấtma͙nh."
Trên đường đi qua, những người đó không chỉ kính sợ Yến Triều, mà còn kính sợ Cố Tuyết Nghi.
Người có bản lĩnh luôn khiến cho người ta phải sợ hãi kiêng kỵ.
Cố Tuyết Nghi đi tới, ngồi xổm xuống, sờ sờ tàu ngầm, quay đầu lại hỏi "Trong nước hình như không có cái này?"
“ ừm, chủ yếu được sử dụng͟͟ tɾong các vấn đề quân sự.”
"Nó có thể lặn dưới nước sao?" Cố Tuyết Nghi tò mò hỏi.
.
Dường như cô đã cởi bỏ bộ áo khoác sắc bén vừa rồi, ngồi xổm ở nơi đó, phảng phất như một thiếu nữ, vấn đề hỏi ra miệng cũng cũng có chút đáng yêụ.”
Ừm." Yến Triều nói "Tôi sẽ lái thứ này, chúng ta có thể mang the0 hai nhân viên cứu hộ cùng vệ sĩ, cùng nhau xuống nước
Đây là lần đầu tiên cô đến biển, đương nhiên cô cũng chưa từng xuống đáy biển.
Cố Tuyết Nghi luôn không ngại khám phá những điều chưa biết.
Cô gật đầụ
Cả hai lập tức đi thay trang bị rồi phóng thứ sắt nặng̝ nề xuống nước.
Thứ này không thể so sánh với thự như quân sự nhưng như vậy cũng đủ rồi.
Thời điểm nó chìm xuống biển, ánh sáng xung quanh bị nhấn chìm từng chút một.
Xung quanh trở nên tối tăm.
Cố Tuyết Nghi hỏi "Không có đèn sao?"
Yến Triều không thèm chớp mắt “Không có.”
Một chút kì quái.
Cố Tuyết Nghi nhăn mũi, cũng không nói gì, cẩn thận nắm chặt thắt lưng trên người.

⬅ Trước Tiếp ➡