⬅ Trước Tiếp ➡
Một loại áp bức đến từ thiên nhiên, đến từ trời đất, đè nặng̝ lên cô.
Màu sắc nước biển chuyển từ sáng sang đậm.
Mọi cảm xúc tɾong lòng con người khi đối mặt với những điều chưa biết trước tất cả mọi cảm xúc đều được bộc lộ ra .
Cô đơn, sợ hãi...
Lúc này, Yến Triều nắm lấy cổ tay cô, kéo về phía mình.
Cố Tuyết Nghị không có kháng cự.
Trong bóng tối, sẽ yên tâm hơn khi ở gần những người quen thuộc.
Yến Triều vuốt ve cổ tay cô.
Có chút ngứa.
Cố Tuyết Nghi giật mình một chút, đang muốn vùng ra thì nghe thấy Yến Triều hỏi "Cổ tay của phu nhân không đau sao?"
"Còn tốt."
phải biết rằng điều quan trọng nhất tɾong việc luyện roi là sức ma͙nh cổ tay.
Cố Tuyết Nghi đột nhiên cảm giác được cổ tay nóng lên.
đó là…cái gì?
Anh hôn cổ tay cô?
Hay là ảo giác của cô?
Một tia sáng chợt lóe lên tɾong bóng tối.
Ánh sáng chiếu xuyên qua bức tường kính dày.
“Mang the0 đèn pin.” Yến Triều xong , bảo vệ sĩ tiếp nhận tàu ngầm, sau đó dẫn Cố Tuyết Nghi đến gần cửa thủy tinh hơn.
Con cá thấy ánh sáng đâm sầm bay lên.
Con cá tránh ánh sáng liền run rẩy rời đi.
Thế giới dưới đáy biển mà Cố Tuyết Nghi chưa từng thấy đã hiện lên tɾong mắt cô.
Nhưng chùm sáng của đèn pin không đủ dày nên Cố Tuyết Nghi phải đến gần hơn để nhìn rõ hơn.
Hai nhân viên cứu hộ không khỏi lẩm bẩm bằng tiếng Pháp ở phía saụ
“Sao tiên sinh không bật đèn lên?”
"không biết."
Giọng nói của Yến Triều đột nhiên vang lên bên tai Cố Tuyết Nghi "Tôi phát hiện ra một chuyện, hôm nay phu nhân đổi súng, mỗi lần đều phải còn lại một phát, hai viên đạn…
Cố Tuyết Nghi quay đầu định nói chuyện với anh, nhưng vì đứng quá gần nên tɾong nháy mắt cô gần như hôn lên một bên mặt anh.
Cố Tuyết Nghi lui về sau một bước, sau đó nói "vẫn là anh nhắc nhở tôi."
" Ùm?"
"Anh nói cho tôi biết mỗi khẩu súng sẽ có nhiêu đạn. Vì thế tôi liền lưu ý một chút, mỗi lần Long Trân bắn súng đều chỉ để lại một viên đạn, sau đó sẽ đổi súng."
Cố Tuyết Nghi dừng một chút,
"Toi đoán là viên còn lại có thể đã bị đụng tay đụng chân…và chắc chắn xảy ra vấn đề? Dù sao thì tốt nhất là cẩn thận vẫn là trên hết"
Yến Triều ánh mắt tối sầm, lạnh lùng nói “ Cô ta không ngừng giục em thử... là muốn giết em?”
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu nói "Có lẽ là không phải. Nhưng không có gì đảm bảo sau này cô ta sẽ không có ý nghĩ như vậy."
Chỉ sau đó, màu sắc tɾong mắt Yến Triều mới biến mất.
Ánh sáng tɾong tàu ngầm mờ đi nên không ai nhận ra sự biến gì hóa trên sắc mặt của anh.
Yến Triều nhặt lại lí tri và thản nhiên nói "Bọn họ muốn giết Ednor?"
Cố Tuyết Nghi cười "Yến Tổng thật thông minh."
"Không phải Yến Tổng."
Cố Tuyết Nghi "Đã quen gọi như vậy rồi, Yến tổng chẳng phải cũng không gọi tôi là phu nhân sao?"
Yến Triều thầm nghĩ, sao có thể giống nhau được?
Anh luôn gọi cô là “phu nhân” từng chút từng chút thực sự coi cô là vợ mình.
Yến Triều ngừng sửa và nói, "Adnor và Hades đã chiến đâύ đến cảnh anh chết tôi sống. Adnor chỉ có giao hảo tốt với lão Fowler. Nhưng Hades lại xuấthiện tɾong bức ảnh đó..."
“Nhìn thoáng qua là có thể biết được mối quan hệ thân thiết...”

⬅ Trước Tiếp ➡