⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy tại sao cô lại nói cho tôi những thứ này làm gì?" Phong Du kỳ thực không hiểu dụng͟͟ ý của cô.
Nhưng cô ấy luôn làm những việc như thế này, đi the0 con đường riêng của mình làm cho người ta cảm thấy bối rối chuyện này cũng không đáng ngạc nhiên.
Cố Tuyết Nghi từ tɾong g͙iày rút ra một con dao găm, khoá chặt vào lan can.
Lan can được làm bằng kim loại, khi va chạm với lưỡi dao găm sẽ phát ra âm thanh "cạch", phảng phất như thể đang đập vào màng nhĩ của người ta, vừa chói tai lại rung động
Phong Du giật mình một chút..
"Tôi luôn khoan dung khi đối xử với người của mình. Trước khi chiến đâύ phải lịch sự tiền lễ hậu binh." Giọng nói của Cố Tuyết Nghi lúc này mới dần dần lạnh lùng hơn "Sở dĩ tôi nói những lời này một cách chi tiết tỉ mỉ với phong tổng là để phong tổng biết tôi có thể biết được bao nhiêu chuyện sau lưng."
Phong Du không nhịn được cười "Yên phu nhân... là cảnh cáo tôi sao?" " À Không phải, mà là đặc biệt tới nhắc nhở tôi sao?"
Người của mình?
Cô ấy coi anh như người của mình?
Trong lòng Phong Du khẽ động.
Nhưng anh nhanh chóng nhặt lại lí trí.
Có lẽ đối với cô mà nói , tất cả người Hoa Quốc đều là người một nhà..
"Nếu một tổ chức mô hình phương thức hoạt động, đến quá khứ quỹ đạo, lại đến kế hoạch tương lai đều bị bại lộ bị đâm thủng, như vậy còn có ý nghĩa gì?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Phong Du không nói gì.
Quả thực Anh ta thực sự không muốn chơi với đám người đó
Chưa nói gì đến chuyện có lòng yêu nước mãnh liệt hay không, nguyên nhân chủ yếu vẫn là con người anh ta không thích hợp chơi trò hợp tác cùng người khác.
Thời điểm Khi chơi với Giang Nhị, anh ta muốn vặn đầu Giang Nhị. Khi chơi đùa với Tống Thừa Đức, anh ta lại muốn giết Tống Thừa Đức. Anh ta là một kẻ tâm thần bẩm sinh, không có tinh thần đồng đội chút nào. Anh ta chướng mắt một đám người như vậy ...
“Tôi tiếp nhận được sự quan tâm của Yến phu nhân.” Phong Du hạ giọng, ra vẻ mập mờ nói.
Nếu Yến Triều ở bên cạnh thì sao?
Có thể làm Yến Triều tức chết cũng đáng.
"Vậy thì mời phong tổng nói cho tôi biết tất cả những gì anh biết. Tất nhiên là ... cũng xin phong tổng từ chối hợp tác với bọn họ"
Ở chỗ này chờ anh ta?
Chỉ chờ để anh ta nói càngnhiều hơn phải không?
Phong Du không khỏi cười khúc khích một tiếng "Làm sao Yến phu nhân có thể khẳng định rằng tôi chắc chắn sẽ tuân the0 sự sắp xếp của cô đây?"
"Vừa rồi tôi đã nói rấtrõ ràng rồi ."
Đó là một kế hoạch thất bại và anh ta không cần phải đặt cược the0.
Phong Du vẫn không nhịn được nói “Nếu tôi không hợp tác với Yến phu nhân thì sao?”
" Phong Tổng có biết về Thịnh Gia không?"
"……Biết."
" Phong Tổng bước đến cửa sổ và nhìn xuống,... thấy chưa? Người đàn ông đó. Tên là Thịnh Húc .
Chuyện của Quỹ Hồng Hưng là anh ta đích thân tự mình xuống điều tra .Phong Tổng thông minh sẽ không cần tôi phải nói nhiều đi?”
Phong Du đứng dậy đi tới, cúi đầu nhìn xuống.
Quả thực có một người đàn ông đang đứng đó.
Người đàn ông lúc này cũng ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Phong Du, ánh mắt không có chút thiện ý.
Quá mới mẻ.
Có ai đó đang uy hiếp trên đầu anh ta.

⬅ Trước Tiếp ➡