Không, không chỉ là một lời sự uy hiếp. Có sự quan tâm và nhắc nhở, từng lời nói đều được phân tích kỹ lưỡng nhưng hết lần này đến lần khác đều làm cho anh ta không thể cự tuyệt.
Phong Du tɾong lòng không nhịn được mà kinh hãi.
Làm thế nào mà cô lại có quan hệ với Thịnh Gia?
Đó chính là Thịnh gia
Cô có bao nhiêu bí mật nữa ? Còn bao nhiêu thủ đoạn nữa?
Lúc trước cô đem Giang Nhị kéo ra khỏi liên minh ba đại gia tộc, cũng là dùng cách như vậy sao??
Phong Du đè xuống vẻ mặt phức tạp, nở nụ cười nói “Nếu tôi nói còn chưa đủ thì sao?”
Anh ta đã bị thuyết phục̶.
Nhưng làm ăn vốn chính là như vậy, nếu gật đầu quá dễ dàng sẽ bị kém đi một bước.
Cố Tuyết Nghi vẫn chưa vội vàng lãnh đạm phong khinh nói "Phong Tổng hình như còn nợ tôi một yêu cầu? Hay là là thời gian làm người hầu hai tiếng?"
Mẹ nó .
trước đây cô không cần , vậy mà lại để đến lúc này
Anh ấy thực sự đã ở lại cho đến bây giờ
Cô thực sự là ... biết cách sử dụng͟͟ những thứ này ở những chỗ thích hợp , biết lấy ra dùng đúng chỗ...
Phong Du giật giật môi " Tôi còn có thể làm như thế nào..."
Cự tuyệt sao?
Phong Du còn chưa nói xong, Cố Tuyết Nghi cuối cùng cũng h0àn thành xong việc trước đó còn dang dở, cô nói "Người tiếp the0 bọn họ muốn giết chính là tôi."
Nói xong cô cúp máy.
Phong Du sắc mặt đột nhiên biến đổi, ngón tay vô thức nắm chặt lại, ma͙nh đến mức xương ngón tay phát ra tiếng răng rắc.
"Cố Tuyết Nghi?"
Chỉ còn lại tiếng bíp kéo dài ở đầu bên kia.
Phong Du gọi lại nhưng đầu dây bên kia bận.
Lúc này Cố Tuyết Nghi đang nhận cuộc gọi của thịnh Húc.
Người đàn ông trẻ ở tầng dưới câu lạc bộ vừa rồi lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Phong Du, lúc này lông mày rũ xuống, nhỏ giọng nói "Chị dâu, tôi đã dựa vào the0 những lời chị nói. Vừa rồi chị có phải là gọi đïện cho Phong Du không??"
“Chị dâu, Phong Du không phải thứ tốt lành gì.”
"Chị dâụ.."
Cố Tuyết Nghi ngắt đứt lời anh ta "Đượci, tôi biết rồi."
Lúc này Thịnh Húc mới trả lời khô khan “Ồ.”
“Chị dâu, có phải chị muốn động thủ không?” Anh ta không kìm được sự lo lắng mà hỏi. Anh sợ cô sẽ gặp chuyện không hay gì đó.
"Hôm nay cậu không có việc gì làm sao?" Cố Tuyết Nghi thản nhiên hỏi ngược lại.
Cô nói “Nếu không có việc gì làm thì quay về đọc lại Binh pháp đi.”
Thịnh Húc "...À."
Cố Tuyết Nghi cúp đïện thoại đi.
Bên kia, Phong Du đi vòng quanh văn phòng hai lần, nghiến răng nghiến lợi nói “Tôi còn chưa trả hết nợ, cô mẹ nó đừng có mà chết trước.”
"Thu dọn, thu dọn hành lý."
" Hả?"
" Ra sân bay."
Anh ta là người đã nghĩ ra cái trò poker ngay từ đầụ
Chỉ là những kẻ ngốc đó đều có dự định nhỏ của riêng mình, sự tiếp xúc giữa mọi người dần dần ít đi.
Hơn nữa mấy năm nay tình thế biến hóa nhanh. Phong Du cũng lười đi tranh mũ thuổng đen với bọn họ.
Nhưng đám người ngu xuẩn kia muốn giết chết Cố Tuyết Nghi, vậy thì có chuyện lớn rồi
Yến Triều không phải là một bao cỏ gì, có anh ta ở đó hẳn là không thành vấn đề.