Tại sao anh ấy lại ở đây?
Tất cả mọi người đều biết Yến Triều không thích những hoạt động như vậy tɾong phòng Yến tiệc.
Cố Tuyết Nghi khẽ nhíu mày, ngồi trên thuyền, khoác áo khoác tây âu của Yến Triều .
Cô không cao hứng nói “ Người này đánh nhau sao lại còn kéo tóc?”
Yến Triều gật đầu “Phu nhân nói phải,cực kỳ vô nhân tính.”
Long Trân sắp không thể thở nổi.
Cô ta ċһán ghét nhìn bọn họ trò chuyện như thể không coi ai ra gì.
Vì Để khiến cái chết của Cố Tuyết Nghi giống như cái chết ngoài ý muốn của Ednor, Long Trân đã dọn sach những người xung quanh trước.
Ngoài tiếng gió biển rít gào và tiếng nước bắn vào tai cô ta, chính là tiếng Yến Triều và Cố Tuyết Nghi đang nói chuyện với nhaụ
Yến Triều nói " mượn con dao găm của phu nhân sử dụng͟͟ một chút."
“Vốn dĩ là của anh.” Cố Tuyết Nghi lại lấy từ g͙iày của mình ra một con dao.
Con dao găm bên ngoài có vỏ rấtđẹp được khảm đá quý.
"Đưa cho phu nhân, là của phu nhân." Yến Triều vừa nói vừa đưa tay nhận lấy.
Long Trân vẻ mặt kinh h0àng vùng vẫy dữ dội.
Cô ta chợt nhớ đến lời Yến Triều nói.
====tôi sẽ chặt kẻ hại phu nhân thành 4000 mảnh ném xuống biển cho cá mập ăn..====
Long Trân từng nhìn thấy Yến Triều cầm súng bằng cả hai tay.
Từng nhìn thấy anh siết chặt nắm đấm thành quyền.
Cuối cùng cũng nhìn thấy anh cầm dao, xương ngón tay vẫn thon dài như trước kia, tɾong như ngọc.
Máu tươi nhanh chóng bị nước biển thấm đẫm che lấp.
Yến Triều quay đầu liếc mắt nhìn Cố Tuyết Nghi một cái, vẻ mặt của cô vẫn nhàn nhạt, không có chút sợ hãi cùng ghét cay ghét đắng nào..
Đúng, cô có tâm tính ma͙nh mẽ kiên định, sao có thể sợ hãi trước cảnh tượng như vậy?
Làm sao lại có thể để ý đến chuyện anh không hiền lành như vẻ ngoài?
Nụ cười trên môi Yến Triều càng trở nên nồng đậm .
Anh nới lỏng sợi dây xích trên con thuyền.
"Đã đến lúc chúng ta lên bờ rồi."
Cố Tuyết Nghi khoác lên cổ tay anh, bước lên thang dây.
Cá đang há to miệng dưới đáy biển.
Mặt Biển nhanh chóng trở về yên tĩnh.
Toàn bộ quá trình cũng chỉ mất khoảng mười phút.
Từ trên lầu, đến boong và ra biển.
Không một dấu vết nào được lưu lại.
Cố Tuyết Nghi nhướng mày "Qua nhiên chết đuối đỡ phiền."
Trong phòng tiệc, người đàn ông mũ thuổng đen đi dạo một vòng, rồi quay lại.
Lão Mallory hỏi, "Mọi chuyện thế nào rồi?"
" Thấy người ngã xuống," người đàn ông mũ thuổng đen nói.
Lão Fowler sờ sờ lên đỉnh đầu, lúc này mới cảm thấy thoải mái.
Ông ta vỗ vỗ bụng cười nói “ Tôi nói mà , với chuyện giết người , thì con gái tôi chưa bao giờ thua ai.”
Long Trân từng có một người chú nhưng lại chính là tự tay cô ta giết chết.
Khung cảnh tɾong phòng tiệc ngày càng trở nên khó coi.
Không có ai đến mời Yến Triều nên đợi một lúc mới nói cho anh biết, vợ anh đã mất tích hoặc có thể vợ anh đã rơi xuống nước…
Cố Tuyết Nghi và Yến Triều chậm rãi đi lên lầu, đụng phải một người phụcvụ ở hành lang.
Người phụcvụ kinh ngạc nhìn bọn họ.
Cố Tuyết Nghi cũng khẽ gật đầu, mỉm cười với anh ta.
Yến Triều nhe0 mắt lại.
Người phụcvụ rùng mình một cái rồi bước nhanh chân đi mà vội vàng rời đi.
Hai người bọn họ lại thay một bộ quần áo sach sẽ.
" Phải làm thẻ lần nữa." Cố Tuyết Nghi nói.