Nhưng lúc này toàn bộ cơ thể của Phong Du vẫn đang đập thình thịch nhảy dựng lên, tɾong đầu nhớ lại câu nói của cô tuyết nghi "đối xử với người nhà mình... tiên lễ hậu binh trước bằng lịch sự, sau bằng vũ lực" vang lên tɾong đầu anh.
Người của mình.
Người Hoa Quốc.
…
Cố Tuyết Nghi vừa mới cất đïện thoại, đã bị đánh bay.
Chiếc đïện thoại rơi thẳng xuống biển.
Có một chút đáng tiếc.
Điện thoại di động này cũng không hề rẻ.
Cố Tuyết Nghi thầm nghĩ.
Tiền bạc phải được chi tiêu một cách khôn ngoan, không được lãng phí.
"A, tôi không cẩn thận." Long Trân từ phía sau nói "Tôi nghĩ là không vớt lên được, tôi sẽ bồi thường cho cô một cái mới."
Long Trân không đợi cô lên tiếng, đã cười nói " Yến đâu? i sao anh ấy không đi cùng cô?"
"Ồ, cô không quen với cách chơi tɾong phòng tiệc, đúng không? Kỳ thật chuyện này cũng rấtbình thường.
có rấtnhiều người còn chơi trò đổi vợ, kỳ thực ngươi cũng có thể thử xem. ... Chúng ta nắm giữ quyền lực tài phú tɾong tay, Có cái gì mà không thử được?”
Cố Tuyết Nghi nghĩ thầm, muốn chơi đánh lén nhưng thực ra lại trộm.
Đánh bay một cái đïện thoại là xong?
Cô quay lại hỏi “ Long tiểu thư rấtthích văn hóa Trung Hoa. Vậy đã đọc Binh pháp Hoa Quốc chưa?”
Long Trân sờ sờ khẩu súng tɾong tay áo, đắc ý nói " Cái này tôi đã đọc qua."
Cô ta cũng đã từng sử dụng͟͟ nó.
“ vậy Long tiểu thư có biết một tɾong ba mươi sáu kế là đảo khách làm chủ không?”
Long Trân sắc mặt thay đổi, giơ tay lên.
Cố Tuyết Nghi xoay người, nắm chặt cổ tay cô ta, vặn một cái, Long Trân bị ép vào lan can.
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng rút súng ra, ném xuống biển.
Như vậy rấtô nhiễm môi trường.
Nhưng không có cách nào, thứ này không thể để người ta nhặt được.
Long Trân trợn tròn mắt, không ngờ rằng Cố Tuyết Nghi không chỉ học súng rấtnhanh mà còn giỏi công phụ
Long Trân nhanh chóng nhấc chân lên, mũi g͙iày lộ ra một lưỡi đao, chém về phía áo vest của Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi dường như đã nhận ra điều đó ngay lập tức đập cô ta xuống đất.
Trong phòng tiệc Yến hội.
Người đàn ông mũ thuổng đen suy nghĩ một lúc rồi nói "Con gái của ông có thể không đánh lại được."
Lão Fowler cười lạnh "Không có khả năng."
Người đàn ông thuổng đen xoay người đi ra ngoài “Tôi đi xem xem.”
"rầm". một tiếng.
Long Trân h0àn toàn rơi khỏi lan can, trượt dài xuống boong tàu, suýt rơi xuống biển, cô ta sốc đến mức sắc mặt tái nhợt.
Cố Tuyết Nghi lợi dụng͟͟ cầu thang leo xuống.
Long Trân chật vật đứng dậy, sau đó lao về phía Cố Tuyết Nghi, nắm chặt quần áo của Cố Tuyết Nghi, ôm cô cùng nhảy xuống biển.
“ Điện thoại di động của cô không những không thể nhặt được,ngay cả xương cũng không thể nhặt được.”
Long Trân bị một đôi bàn tay to lớn ấn ma͙nh xuống nước, nuốt ừng ực nước biển.
Sau đó mu bàn tay cô ta đau nhức, the0 bản năng mất đi sức lực.
Người đàn ông trẻ lặn xuống nước với vẻ mặt lạnh lùng, ôm e0 Cố Tuyết Nghi, dễ dàng kéo cô vào lòng ngực.
Chỉ mất một phút thời gian.
Yến Triều nhàn nhã nói “ Tôi đây không phải là đang đem phu nhân vớt lên sao ?”
Long Trân trợn to hai mắt, dưới mắt mạch máu xanh hơi căng ra, cô ta há miệng, như vậy lại nuốt vào càng nhiều nước...
Yến... Triềụ..
Đúng vậy, Yến Triều biết bơi.
Nhưng không phải anh ấy nên ở trên lầu sao?