Lúc này hối hận thì có ích gì?
Thời điểm cô đặt chân đến Hoa Kỳ... Khi đó, mọi người đều đang chê cười chuyện cô và Hades, không có người nước ngoài nào thực sự đem cô để vào mắt.
"Quên đi." Người đàn ông thuổng đen nói " không thể giết cô ta được nữa, bên ngoài, có Yến Triều làm chỗ dựa. Trong tối cô ta lại quá ℭường đại, bất luận bên ngoài hay chỗ tối cũng khó có thể giết được cô ta."
"Quên đi? Làm sao có thể quên đi " Lão Fowler hai má run rẩy, hai mắt đỏ bừng "Hoa mai không còn..."
"Còn có thể chọn hoa mai mới, giống như chọn trái tim đỏ vậy mới vậy." nghĩa của hoa mai và trái tim đỏ ở các chương trước mình ko nói lại ở đây nữa nhé
Lão Fowler không ngờ người đàn ông mũ thuổng đen lại tùy ý nói vứt là vứt một cách vô tình như vậy.
Ông ta sờ vào khẩu súng ở thắt lưng.
Người đàn ông thuổng đen cười lạnh "thế nào? Muốn giết cô ta? Chỉ cần ông giơ tay lên, nháy mắt Yến Triều sẽ giết chết ông trước."
Lão Fowler lại dừng lại.
Mà Lúc này Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười.
Chợt Một cơn ớn lạnh lan ra sau lưng lão Fowler.
Kì thật Người đàn ông mũ thuổng đen thực sự không thèm để ý đến Long Trân chút nào.
Chết một người, anh ta có thể nâng đỡ càng thêm nhiều người của mình. Long Trân một lòng lại nhìn chằm chằm Yến Triều, luôn phạm sai lầm mà vốn dĩ không nên phạm phải.
Không có một thân tàn nhẫn thì có ích gì?
Người đàn ông mũ thuổng đen thở dài.
Kỳ thật người như Cố Tuyết Nghi mới là phù hợp nhất.
Đáng tiếc cô không phải vợ anh ta, cũng không thể bị anh ta thao túng.
Nhưng Yến gia có Yến Triều cùng Cố Tuyết Nghi,hai người bọn họ liên thủ, quả thực sẽ cực kỳ phiền toái...
Người đàn ông mũ thuổng đen nhíu mày.
Yến Triều không dẫn Cố Tuyết Nghi vào tiệc, Anh trực tiếp dẫn Cố Tuyết Nghi vào phòng ßếp, tự tay làm đồ ăn, Cố Tuyết Nghi một bên chờ xem.
Chờ nấu ăn xong, hai người lại cùng nhau lên lầụ
“Ackerman vừa thận trọng,lại liếc mạng, h0àn toàn không giống Long Trân.” Yến Triều nói.
Ackerman là tên của người đàn ông mũ thuổng đen.
“Cậu ta sẽ không đơn độc một mình đến giết em."
"Chọc giận anh ta thì sao?" Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu hỏi.
Bọn Họ ngồi cạnh nhau, Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu, ánh sáng rơi trên khuônmặt cô, nhìn qua ngược lại có một phần thần thái thiếu nữ.
Yến Triều thầm nói với trái tim mình.
Quả nhiên, là cô cố ý chọc giận Long Trân.
"Chiêu này đối với cậu ta cũng vô dụng͟͟." Yến Triều nói xong, đẩy đồ ăn đến trước mặt cô. "Có lẽ chỉ là chưa giẫm lên điểm mấu chốt của anh ta gì?
“Anh ta sợ cái gì? Hay là nói anh ta thích cái gì?”
“Anh ta không phải là người thèm thuồng nữ sắc, không chơi bài, chỉ thích sưu tầm súng.” Yến Triều dừng một chút, nói “Nếu phu nhân tin tưởng tôi vậy thì giao cho tôi.”
Anh nói “phu nhân ở chỗ này lẻ loi một mình, nhưng còn tôi thì không”.
…
Đây đã là ngày thứ năm trên du thuyền.
Dưới sự dẫn dắt của người đàn ông mũ đào đen, bọn họ chơi một trò chơi.
Mỗi khách nhận được một con số và nếu họ rút được số của người kia, họ có thể đưa ra yêu cầụ
Cố Tuyết Nghi không còn xa lạ với trò chơi này.
Cũng là vì trò chơi này mà hiện tại Phong Du vẫn còn đang nợ cô.