Những người rút số lần lượt đưa ra yêu cầu, có người thì vẫn có thể chịu được yêu cầu của người khác, lại có người đưa ra yêu cầu cực kỳ thái quá.
Ở đây không ai đe0 mặt nạ, nói trắng ra thì mọi người chính là đang lựa chọn đồ ăn mà thôi.
Lúc này, một người đàn ông ngoại quốc nhéo nhéo tờ giấy tɾong tay “343.”
Người được gọi số đứng dậy.
Người đàn ông ngoại quốc cười cười nói "Tôi muốn cậu giết anh ta."
Vừa nói vừa giơ tay chỉ, vừa lúc người đó chính là người đàn ông mũ thuổng đen.
Người đàn ông mũ thuổng đen nhướng mày, mặt không chút sợ hãi, thậm chí còn bày ra vẻ mặt hứng thú nhìn anh ta.
343 Run rẩy, sao dám.
Người đàn ông mũ thuổng nhìn thấy cái vẻ run rẩy của cậu ta cười haha nói "Không được, nếu muốn giết tôi thì phải tự mình đến."
Cố Tuyết Nghi quay đầu lại và liếc nhìn Yến Triềụ
Yến Triều nhìn vẫn ung dung như trước anh lật tờ giấy tɾong tay “Cái tɾong tay phụ nhân sẽ là tôi sao?”
Cố Tuyết Nghi mở ra.
"129, là tôi." Yến Triều cười cười nói.
Cố Tuyết Nghi nhìn tờ giấy được mở ra tɾong lòng bàn tay anh.
"133."
Cũng chính là cô.
Yến Triều cười nói "Thật là trùng hợp, lát nữa, phu nhân sẽ đưa ra yêu cầu cái gì?"
Anh vừa dứt lời, nhiều tiếng súng " đoằng doằng" liên tiếp vang lên.
Yến Triều vén áo khoác lên, bao kín toàn bộ Cố Tuyết Nghi, ôm cô vào lòng trốn dưới bàn rượu gần đó.
Hiện trường đều là tiếng la hét giữ dội.
Vài phút saụ
m thanh dần dần lắng xuống.
Yến Triều lúc này bước ra ngoài với Cố Tuyết Nghi.
Không phải 343 là người bắn, cũng không phải người nước ngoài đưa ra yêu cầụ
Nhưng lại là một người h0àn toàn xa lạ khác.
Anh ta đã bị vệ sĩ bắn chết ngay tại chỗ.
Người đàn ông mũ thuổng đen bị bắn ba phát, một phát vào ngực, một phát vào đùi và một phát vào xương quai xanh.
Anh ta ôm lấy cổ mình máu tươi cứ thế mà phun ra.
Đội cứu hộ trên du thuyền vội vàng đưa anh ta lên cáng.
Tất cả mọi người vẻmặt đều kinh hãi bạt vía.
Con gái của lão Fowler đã biến mất chỉ mới một ngày trước đó. Hôm nay lại đến người đàn ông mũ thuổng đen..
Kì thật thì đánh nhau chém chết cũng không có gì đáng sợ.
Điều đáng sợ nhất là cái chết đột ngột mà bản thân không hề biết chuyện gì xảy ra.
"Du thuyền đã mở được năm ngày." Yến Triều nói.
“Cách bờ rấtxa.” Cố Tuyết Nghi nói “anh ta sẽ đau đến chết.”
Yến Triều nhẹ nhàng đáp “Có lẽ vậy.” Anh nói “phu nhân vừa rồi vẫn chưa đưa ra yêu cầụ”
Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu, dang rộng hai tay "Trò chơi không còn nữa."
Yến Triều ......
Yến Triều "Thật không đúng lúc."
Đến lúc Yến Triều và Cố Tuyết Nghi rời khỏi phòng tiệc, Hades mới thở phào nhẹ nhõm mà ngồi xuống ghế.
Có người bên cạnh đưa cốc nước xuống và hỏi " Ngài ổn chứ?"
Hades sắc mặt tối sầm, ngẩng đầu lên "Không sao cả."
Cố Tuyết Nghi và Yến Triều đi lên lầu, vừa đi vừa hạ giọng hỏi " sao anh làm được?"
"Giết Ackerman thì khó, giết người khác thì lại quá dễ. Có ai lại không sợ chết? Và có ai lại không muốn g͙iàu có quyền lực hơn?"
Ai sợ chết?
Sau khi người đàn ông đào đen chết, ai có thể nhận được nhiều tiền tài cùng quyền lực hơn?
Ai sợ Yến Triều?
"Hades."