⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi nói một địa chỉ.
Có chỗ ở thì vẫn tốt.
Giản Việt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi nghĩ lại, hiện tại cô nắm giữ hơn một tỷ đồng, có một phòng tranh trưng bày và lại có một quỹ mang tên mình, danh tiếng vang vọng khắp cả nước. Làm sao có thể làm người khác phải lo lắng đây?
Giản Việt cười khổ.
Thật là phiền toái.
Người phụ nữ lợi hại như cô, căn bản không cần người khác đưa than ngày tuyết.
"Giang tiên sinh, chờ một chút." Cố Tuyết Nghi đột nhiên nói.
Giang Việt sửng sốt một lát, sau đó mới tốt tính nói "Được."
Cố Tuyết Nghi nghe thấy tiếng chuông cửa.
Cô đứng dậy bước tới mở cửa, lập tức thấy Yến Triều đang đứng ngoài cửa, mặc một áo khoác màu nâụ
Hai ngày nay thời tiết ở Kinh Thị có chút bất thường, tuyết đột nhiên rơi, nghe nói là một đợt lạnh quét qua cả nước.
Một lớp tuyết nhẹ rơi trên tóc Yến Triều, thậm chí trên lông mày của anh cũng có, khiến cho khuôn mặt anh toát lên vẻ lãnh đạm ai cũng không thể với tới được.
Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc.
Bây giờ cũng không còn sớm,.
Bây giờ là bảy giờ bên ngoài trời cũng đã tối.
Yến Triều cười nhạt với cô, vẻ lạnh lùng giữa hai lông mày tɾong nháy mắt tan biến.
Anh bước qua cánh cửa.
Cố Tuyết Nghi chỉ chỉ vào đïện thoại tɾong tay, sau đó xoay người tiếp tục nói chuyện đïện thoại.
"Vừa rồi đi mở cửa."
"Ồ, không sao, không sao." Giang Việt lên tiếng, nhưng tɾong lúc nhất thời lại không biết nên nói cái gì.
Lúc này Yến Triều lại đi thẳng vào ßếp.
bảo mẫu đang nấu súp bên tɾong, choáng váng khi nhìn thấy một người đàn ông cao 1,9 mét, cực kỳ đẹp trai tɾong bộ áo khoác đắt tiền.
"Ngài, ngài..."
Yến Triều hỏi “Tạp dề đâu?”
Bảo mẫu không đe0 tạp dề, không sợ bẩn, khi nghe thấy giọng nói của Yến Triều, lại càng sững sờ hơn.
Yến Triều chịu khó lặp lại lần nữa.
Bảo mẫu cụp mắt xuống và thấy đồng hồ trên tay người đàn ông này rấtđắt tiền... Bảo mẫu nuốt khan và chỉ vào chiếc tạp dề tre0 trên kệ.
Yến Triều lấy xuống đe0 nó vào và nói " Để tôi."
"Ah?"
Yến Triều nói "Dì làm không tốt bằng tôi."
bảo mẫu ? ? ?
Thế nhưng bà ấy nghe ra chút hương vị đắc ý từ trên người người đàn ông nhìn qua vô cùng cao quý, cao không thể chạm tới này?
Trên đïện thoại bên này, Giang Việt cuối cùng cũng để lại một câu nói có chuyện gì thì gọi cho anh, sau đó cúp máy.
Giang Tĩnh đứng ở bên cạnh nghe được toàn bộ quá trình, lúc này bản thân đã có thể diễu võ dương oai, thiếu chút nữa đứng lên bàn trà nói chuyện với anh trai.
Giang Tĩnh bày ra vẻ mặt hận ý "A? Nhìn xem anh vừa nói cái gì vậy chứ? Anh Không phải mời chị ấy đi chơi sao? Hoặc là hẹn chị ấy đi xem phim đi công viên giải trí Hay là Cùng chị ấy chơi gắp gấu bông?”
Giang Việt cau mày " gắp gấu? Cái quái gì vậy?"
Giang Tĩnh càng hưng phấn hơn, lúc này cậu ta là thật sự đứng trên bàn trà, gần như chỉ thẳng vào mũi Giang Việt “Anh có tế bào tình yêu không vậy anh trai? Anh có còn muốn cô ấy làm chị dâu của em không? Chậc chậc sao em lại có một người anh trai ngu ngốc như vậy
Giang Tĩnh nói rấtnhanh cũng xong, tɾong lòng mẹ nó quả thật là sảng khoái .
Lần đầu tiên tɾong đời, có một lần cậu ta đúng lý hợp tình mà mắng anh trai mình ngu xuẩn
Sảng khoái
Giang Việt "..."

⬅ Trước Tiếp ➡