Anh ta chạm vào chiếc gạt tàn tɾong tay.
Giang Tĩnh co rút cổ lại, nhảy xuống khỏi bàn, lắp bắp nói " Ai nha Đây còn không phải làem sốt ruột cho anh sao? Anh Nhìn Cố tỷ kìa, chị ấy xinh đẹp biết bao? Hơn nữa còn thông mình lợi hại Đúng không ? Người thích chị ấy khẳng định chắc chắn là không ít." Một vài người bạn xung quanh em đều không chỉ một lần bày đạt ra vẻ khao khát đó ..."
Giang Việt đặt gạt tàn thuốc lại, trầm giọng nói “Vậy mày cẩn thận nói tao biết…làm thế nào để the0 đuổi người một người”
Trong khi anh em Giang gia đang có cuộc trao đổi “hữu hảo” thì Yến văn Xu, Yến văn Bách và Yến văn Hoành đều lần lượt trở về Yến gia.
Còn Yến văn Bách không thể dễ dàng rời khỏi Trường học đi nên anh vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra bên ngoài.
Yến gia trống rỗng, chỉ có người giúp việc và vệ sĩ.
Trong dịp Tết, các chữ chúc phúc và đèn lồng đỏ tre0 lên vẫn chưa được dỡ bỏ.
Ba đứa nhỏ Yến gia đứng tɾong phòng khách, có loại ảo giác ngơ ngác phảng phất như một giấc mộng …
Tình cảm của họ dành cho Cố Tuyết Nghi ngày càng lớn, độ hảo cảm cũng vậy nhưng phải đến giờ khắc này, họ mới thực sự nhận ra những gì chị dâu đã mang lại cho họ kể từ khichị dâu thay đổi ..
Mà đầu sỏ gây khiến cho tất cả những điều này bị mất đi lại ko có ở đây...
" Anh cả đâu?" Yến văn Xu hỏi.
Người giúp việc ngơ ngác lắc đầu “ hôm nay Ngài ấy không có về.”
" Anh cả đi đâu rồi?" Yến Văn Hoành hỏi.
Người giúp việc lúc này càng mờ mịt hơn “ Tất cả chúng tôi đều không biết.”
Yến văn Xu rấttức giận.
kìm nén rấtnhiều sự khó chịu nuốt ngược trở về, ngay cả anh cả cũng không có ở đâyyy
Yến gia dường như lại trở lại bộ dáng như xưa.
Yến văn Xu nghĩ tới đây, nước mắt lại rưng rưng mà lăn xuống.
"Hiện tại... bây giờ thông minh hơn một chút... nhưng kết quả chị dâu lại không còn nữa..." Yến văn Xu nói, quay đầu lại lau nước mắt trên bộ âuu phụcđắt tiền của Yến văn Gia.
Yến Văn Gia nhíu mày, sắc mặt tối sầm, ngón tay giật giật, nhưng cuối cùng vẫn không đẩy Yến văn Xu ra.
"Chờ đã, đợi đại ca trở về." Yến Văn Hồng lúc này đã bình tĩnh hơn.
"Chờ đi, chờ anh cả trở về." Lúc này ngược lại Yến Văn Hoành bình tĩnh không ít.
Yến Văn Gia mím môi dưới “ Tao sẽ gọi cho chị dâụ”
Yến văn Xu vừa khóc vừa mắng “Hôm nay đïện thoại của chị dâu luôn bị bận, không biết ngốc nào nói nhiều như vậy cũng không nói hết…”
Bên này.
Cố Tuyết Nghi cúp đïện thoại, đảo mắt, đi tìm bóng dáng Yến Triềụ
Chỉ phát hiện anh bước ra khỏi ßếp với chiếc tạp dề.
Anhnói " lúc mà em muốn ăn thịt băm nhồi cà tím trên du thuyền. Nguyên liệu không đủ. Bây giờ bổ sung."
Yến Triều vừa nói vừa bày đồ ăn trước mặt cô.
Cố Tuyết Nghi kinh ngạc liếc nhìn anh một cái, lại nhìn lại lướt qua bảo mẫu đang lúng túng đứng sau lưng anh.
Yến Triều nói “Hôm nay em cũng có thể gọi món.”