⬅ Trước Tiếp ➡
Trên du thuyền, cô đã quen với cuộc sống cơm đến há miệng duỗi tay, mọi việc đều là Yến Triều làm, bây giờ đột nhiên "đại nha h0àn" lại thay đổi sang một người khác, Quả thật Cố Tuyết Nghi thật sự có chút không quen.
Khi cô ăn sáng xong, cô ngẩng đầu lên thì thấy đã mười giờ rưỡi.
Cố Tuyết Nghi giật mình.
Đã gần một giờ kể từ khi Yến Triềubước vào phòng tắm.
Cô và Giản Xướng Minh hẹn gặp nhau vào lúc 11h30 trưa.
Cố Tuyết Nghi đột nhiên nghĩ đến Yến Triều không được nghỉ ngơi tốt... Sẽ không phải là ngất xỉu tɾong phòng tắm đi??
Cố Tuyết Nghi vội vàng đứng dậy, nhanh chóng đẩy cửa phòng ngủ đi vào.
Nhưng khi bước vào, cô choáng váng.
Rèm cửa tɾong phòng ngủ được kéo rấtchặt, vì chúng cản sáng nên căn phòng h0àn toàn tối tăm.
Cố Tuyết Nghi giơ tay bật đèn lên.
Yến Triều vừa vặn đứng đó, với một chiếc khăn tắm quấn quanh phần dưới nửa thân phần thân trên trần trụi. Đường Cơ bụng cân đối lại một lần nữa đập thẳng vào mắt Cố Tuyết Nghi.
Bất kể đàn ông hay phụ nữ, bản chất con người luôn có sự trân trọng cái đẹp.
Đôi mắt của Cố Tuyết Nghi lóe lên.
Anh thì thầm “Tôi quên không mang the0 quần áo để thay."
Tóc anh ướt và trở nên ướt đẫm xõa mềm mại sau khi được tách ra khỏi gel tạo kiểu vì thế anh đưa tay vén tóc ra phía sau, không chút dè dặt để lộ vầng trán rấttrắng.
Dấu vết dịu dàng cuối cùng tɾong anh biến mất, đôi mắt đen trắng phảng phất như tràn ngập du͙c vọng của một dã thú, cả người anh đều trở nên có tính công kích.
"Sao không gọi cho tôi?"
“Điện thoại ở bên ngoài.”
"Anh có thể đứng ở cửa gọi tôi."
"Có bảo mẫu không tiện lắm..."
Cố Tuyết Nghi xoay người mở tủ, lục soát bên tɾong, tìm thấy một chiếc áo vest nữ, đưa cho Yến Triều ""Mặc tạm một chút, Yến tổng đừng để bị cảm lạnh."
Yến Triều cầm lấy, nhưng anh căn bản không mặc được.
Cố Tuyết Nghi ......
Lúc này cô mới chợt nhận ra hiển nhiên người đàn ông trước mặt có vẻ ngoài hiền lành ôn hòa, nhưng bên tɾong lại là một thân hình cao lớn ℭường tráng như thế nào
"Tôi lấy đïện thoại di động cho anh, anh gọi đïện cho trợ lý, bảo trợ lý đưa quần áo cho anh."
Yến Triều gật đầụ
Cố Tuyết Nghi đi ra ngoài, tìm di động của Yến Triều trên ghế sofa, sau đó đi trở lại vào phòng ngủ.
Bảo mẫu nhìn mà trợn mắt cứng lưỡi, nghĩ rằng người đàn ông hôm qua tự tiến cử mình chẩm tịch đã thành công rồi đi?
Ai, bộ dạng của người đàn ông kia khá đẹp trai mà còn là đặc biệt rấtkhí thế, giống như là một người có tiền vậy. Thời buổi này người có tiền đều làm như vậy sao? Lại mới nhớ, anh ta trông khá quen mắt..
Yến Triều gọi đïện thoại cho Trần Vu Cẩn nói địa chỉ.
Sau đó anh ấy đi quanh phòng ngủ và hỏi "Tôi có thể ngồi xuống không?"
"Đương nhiên là có thể."."
Yến Triều ngồi xuống ghế sofa.
Chiếc khăn tắm hơi hé lộ ra một chút.
Cố Tuyết Nghi liếc nhìn thoáng qua một cái, nhìn thấy kia rõ ràng hơn.
Cũng chính là lúc này Yến Triều cười khẽ, lại nhắc đến đề nghị ngày hôm qua.
"Cố nữ sĩ, thực sự là không muốn cân nhắc việc bao dưỡng tôi sao? Tôi vô cùng đơn giản."
Ánh mắt Cố Tuyết Nghị chạm mắt anh tɾong giây lát.
Đôi mắt của anh như thắp lửa khiến cho cô có chút nóng lên.
Cố Tuyết Nghi ném một cái chăn cho anh.

⬅ Trước Tiếp ➡