⬅ Trước Tiếp ➡
Hades khẽ thở dài, tɾong giọng điệu có chút vi diệu "...anh có biết Yến và vợ của anh ta đã ly hôn không? Tin tức này đã rầm rộ khắp châu ụ Báo chí đều bán hết sach..."
Hades luôn tự nhận thức được.
Cố nữ sĩ tuy xinh đẹp, động lòng người nhưng sau sự kiện trên du thuyền qua đi,anh ta nhận ra rõ ràng chính mình cùng hai vợ chồng kia đúng là thật không cùng một đẳng cấp, vì vậy tɾong đầu cũng không dám có ý gì.
Phong Du tựa hồ đông lạnh ở chỗ đó, mấy giây sau vẫn chưa mở miệng đượcc..
Hơn mười giây trôi qua, Hades nghe thấy Phong Du âm trầm thanh âm "Thật sao?"
“Thật đấy,” Hades nói.
Phong Du gian nán cố tiêu hóa được tin tức gần như không có khả năng này .
Dù sao việc Cố Tuyết Nghi đã quánổi danh tɾong giới, về chuyện yêu thích Yến Triềụ
Một vài giây trôi qua.
Đột nhiên Phong Du không hề báo trước mà che mặt cười ha ha..
“Mẹ nó tôi muốn về nước." Phong Du đột nhiên nói.
Quả nhiên anh ta là một tên bệnh thần kinh.
Trong lòng Hades thầm nghĩ.
Phong Dudu sải bước đến cửa biệt thự và đột nhiên lại dừng lại.
Sắc mặt của anh ta thay đổi, cuối cùng lại chuyển sang cái vẻ mặt rấtkhông cam lòng.
"Chết tiệt, chuyện bênn này vẫn còn chứa lo xong ,mẹ nó ."
Cố Tuyết Nghi lúc trước đã triệu anh ta tới đây, là để anh ta đến làm công nhân dọn dẹp phụ trách dọn dẹp the0 dõi.
Bây giờ chuyện còn chưa xong, anh ta lại muốn vỗ mong về nước, chỉ sợ ngay cả mặt Cố Tuyết Nghị cũng không thấy được, còn phải bị trào phúng một trận... ảnh ta gần như có thể tưởng tượng ra sự xem thườnglộ ra dưới đáy mắt tɾong mắt Cố Tuyết Nghi .
Phong Du ấn trán, quay đầu lại, giọng điệu u ám hỏi "Hôm qua cậu nói phó xã trưởng Quân Ngữ Xã được lão Mallory bí mật ủng hộ không chịu phối hợp, phải không?"
Hades bất chợt cảm thấy sống lưng có chút lạnh lẽo, gật đầu " A, phải..."
Phong Du âmm dương quái khí nở một nụ cười “Vậy thì giết chết đi.”
Hades không hề ngạc nhiên với thủ đoạn như vậy của Phong Du, điều làm anh ta cảm thấy kỳ quái chính là Phong Du được một nửa lại chừng giữa chừng.
Người đàn ông này chưa bao giờ biết viết chữ "quy tắc".
Nhưng bây giờ, dường như trên người Phong Du bị một bùa chú chặt chẽ.
Hơn nữa chính bản thân anh lại có cảm giác hương vị vui vẻ tɾong đó.
Phong Du ở bên này làm việc chăm chỉ,còn Giang Việt ở đầu kia lại đang xin Giang Tĩnh chỉ giáo.
Chớp mắt đã là buổi sáng.
Cố Tuyết Nghi đứng dậy khỏi giường, rửa mặt, thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Yến Triều đã ngồi dậy khỏi ghế sofa.
Cố Tuyết Nghi hỏi "Yên tổng, tối qua ngươi nghỉ ngơi có tốt không?"
Yến Triều gật đầu "Rất tốt."
Cố Tuyết Nghi nghĩ tới thời điểm ở nước ngoài rõ ràng là anh ngủ trên sô pha hiển nhiên nghỉ ngơi không tốt. Cô nhíu mày nhưng không nói gì thêm.
Yến Triều vừa mới tỉnh dậy, giọng nói còn có chút khàn khàn, hỏi “Tôi có thể mượn phòng tắm rửa một chút được không?”
Cố Tuyết Nghi đang định chỉ vào phòng tắm bên ngoài, chợt nhớ tới bảo mẫu cũng sống ở đây, thế là quay ngón tay chỉ vào phòng ngủ của mình " Tự mình đi vào đi."
Yến Triều gật đầụ
Bảo mẫu cũng đã nhanh chóng chuẩn bị xong bữa sáng, Cố Tuyết Nghi ăn xong, bất giác nhíu mày.
Nó quả thực khác xa với tay nghề của Yến Triềụ

⬅ Trước Tiếp ➡