Chỉ có Những ông g͙ià hói đầu kia mới thích những cô gái mười bảy, mười tám
Thanh niên "……"
Hầu hết những người đến đây đều là con cháu nha nội .
Có thể hiểu là con cháu của những người có chức quan cao tɾong bộ máy nhà nước.
Chẳng qua Chỉ là giữa bọn họ tự nhiên có khác biệt về phân chia gia cảnh, gia thế của thanh niên kia không cao lắm, h0àn toàn không thể so sánh với gia tộc Thịnh gia.
Nhưng anh ta vẫn luôn duy trì địa vị của mình là một quan chức nha nội, một mặt thì ghen tị với những đứa con nhà g͙iàu có tiền kia, chỉ cần giơ tay là có thể tiêu xài hoang phí, mặt khác lại khó chịu không thể giải thích được còn khinh thường mấy con nhà g͙iàu khác . còn cảm thấy bọn họ giống những người g͙iàu mới nổi trên người đều sặcmùi tiền bạc.
Thời điểm người bên cạnh nói như vậy, thanh niên trẻ ngẩng đầu lên nhìn về phía Cố Tuyết Nghi.
...rấtxinh đẹp.
Đặc biệt sau khi chuyển từ ly hôn sang độc thân, nhan sắc của cô cũng bỗng chốc trở nên hút mắt người ta hơn.
Cố Tuyết Nghi và Thịnh Húc gần như đang trò chuyện không sai biệt lắm, thấy Thịnh Húc cứ nói thao thao bất tuyệt, Cố Tuyết Nghi đành phải nhắc nhở "Đây là tiệc sinh nhật của cậu, đi chiêu đãi khách hàng của cậu đi."
Lúc này Thịnh Húc mới đứng dậy đi.
Một lúc sau, lại mang thêm vài thiếu gia tiểu thư con cháu nha nội đi tới.
"Đây là những người bạn tốt của tôi," Thịnh Húc nói.
Mấy nha nội hai mắt nhìn nhau, có chút nghi hoặc.
Thịnh Húc lại lên tiếng “Ừm, cái này chị dâu…” Khi chữ “chị dâu ” vừa ra suýt bật ra khỏi miệng, Thịnh Húc đành phải sửa miệng “Chị cả của tôi.”
"..."
Mấy nha nội càng thêm bối rối "Không phải, Thịnh Húc, cậu đang làm gì vậy?"
Còn chị cả là cái gì vậy ?? Nếu Thịnh Húc dám nói điều này trước mặt Thịnh lão, cậu sẽ là người bị đánh đầu tiên.
Cố Tuyết Nghi ngước mắt lên, lạnh lùng liếc nhìn Thịnh Húc.
Thịnh Húc lúc này mới vội đổi lời “Đùa thôi, tɾong lòng tôi cô ấy giống như một vị Bồ Tát, phải cẩn thận cung kính. Đó chẳng phải cũng giống như chị cả của tôi sao? Vậy …. mọi người cứ gọi cô ấy là chị gái đi "
Mọi người vẻ mặt vẫn còn rấtbối rối.
Bọn Họ chưa bao giờ nghe Thịnh Húc nói qua hai từ cung kinh.
Bọn họ phải cung kính?
Như vậy không phải là rấtgiống nữ thần sao?
Bọn họ cùng Thịnh Húc có quan hệ rấtthân thiết, gần đây cũng xem tin tức về Cố Tuyết Nghi, đều biết người ta đã làm được thành tựu to lớn gì, thậm chí còn dùng bữa với trưởng bối của bọn họ...
Mọi người do dự một chút, nhưng vẫn gọi "Cố tỷ"
Gọi xong lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Dù đã kết hôn nhưng gương mặt cô vẫn rấttrẻ trung.
" Cố tỷ bao nhiêu tuổi?" Có người hỏi.
Thịnh Húc cau mày “Không phải việc của cô liên quan rắm gì đến mấy người, tôi phải gọi là chị gái, mấy người cũng phải gọi như vậy không được3 sao?”
Cố Tuyết Nghi liếc nhìn anh ta một phát.
Thịnh Húc im lặng.
Mấy nha nội "..."
"Tôi nhớ rồi. Hình như tôi đã đọc nó trên Weibo. Hình như chỉ mới hai mươi lăm?" Có người từ một góc tɾong ký ức rút ra một chút manh mối.
"Mẹ kiếp Hai mươi lăm? Còn Nhỏ hơn tôi một tuổi."
"Lợi hại "
Thịnh Húc nhịn không được bổ sung thêm “Dù sao cũng phải gọi là chị gái”