Kể từ khi Thịnh Húc nhìn thấy Yến Văn Hoành công khai cảm ơn chị dâu trên TV, anh ta đã cảm thấy nghẹn khuất không dứt.
Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội, Thịnh Húc nóng lòng muốn nói cho cả thế giới biết Cố Tuyết Nghi có quan hệ cái rắm gì với đám nhóc Yến gia kia?
Chính mình và chị dâu mới có quan hệ thân thiết
Đó là chị dâu của tôi
Không được.
Sắc mặt Thịnh Húc tối sầm, anh ta phải tìm cơ hội để cho những người này biết Cố Tuyết Nghi có quan hệ với chính anh ta
“ Thịnh ca, sinh nhật vui vẻ ” Cuối cùng cũng có người ma͙nh dạn đi tới, đưa món quà tɾong tay cho anh.
Thấy vậy, những người khác cũng tiến tới trao quà.
Thịnh Húc cũng không vội vàng chào đón, anh nói “ Đợi một chút.”
Sau đó anh quay đầu nhìn Cố Tuyết Nghi, liếm môi, khẩn trương nói "Tôi... tôi có quà đúng không?"
Mọi người lại một lần nữa "..."
Cố Tuyết Nghi không khỏi mỉm cười "Ừ, tôi nhớ rấtkĩ. Túi của tôi đâu?"
Thịnh Húc nhanh chóng lấy túi xách của cô đưa cho.
Anh nhìn chằm chằm động tác cô mở túi ra, nhịn không được nói “Nhỏ như vậy sao?”
Cố Tuyết Nghi không trả lời, cô từ tɾong túi móc ra một chiếc hộp được đóng gói rấtđẹp, chiếc hộp không lớn hơn lòng bàn tay.
Thịnh Húc vội vàng nhận lấy, mở ra "... Ngọc?"
“Mẹ kiếp ” Thịnh Húc đột nhiên đứng dậy.
Những người khác giật mình.
Không đời nào?
Thịnh Húc tức giận vì món quà quá nhỏ sao?
Mọi người đều có chút bối rối, huống chi là còn không hiểu mối quan hệ giữa hai người họ..
Một giây, hai giây, ba giây trôi qua...
“Ách…” Thịnh Húc bất ngờ phát ra một tiếng nức nở ,hai hàng nước mắt rơi lăn the0 gò má mà rơi xuống “ Chị còn nhớ.”
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Ừ, trí nhớ của tôi luôn rấttốt."
Thịnh Húc mấp máy môi “Trước kia chị còn mắng tôi không xứng với ngọc bội dấy.”
"Hiện tại xứng đáng." Cố Tuyết Nghi nói, "cậu hiện tại không phải làm rấttốt sao?" Nàng ôn nhu cười nói "tiểu hỗn đản tɾong nhà cuối cùng đã trở thàn tài."
Những người khác lắng nghe màn này tɾong sự ngơ ngác, nhưng tựa hồ cũng có chút cảm động, ai đã nhìn thấy Thịnh Húc khóc? chưa có ai từng nhìn thấy.
Đây có được coi là giọt nước mắt hạnh phúc không?
Thời điểm Thịnh Húc còn gọi là Thịnh Trường Thành, anh ta không mấy nổi bật hoặc là quan trọng tɾong Thịnh gia.
Ngay cả mẹ ruột của anh ta cũng không quan tâm gì đến anh.
Hôm nay hứa sẽ tự tay làm đồ ăn cho anh ta, ngày mai lại hứa sẽ cho một con dấu nhỏ nếu được cha anh ấy chấp thuận... Kết quả thế nào? Không có lấy nổi một thứ gì , lời hứa cũng bay đi. Người mẹ kia của anh chỉ nghĩ rằng anh là một đứa trẻ chỉ cần dỗ dành, hứa với anh quay đầu liền quyên ..
Thịnh Húc không ngờ rằng Cố Tuyết Nghị vẫn còn nhớ.
Lúc mà Cố Tuyết Nghi chết, hẳn là anh đã chết được mấy năm rồi đi?
Thịnh Húc ôm chặt viên ngọc trước khi đe0 nó vào cổ.
Những người khác nhìn nhau thầm nói không phải chứ? Thịnh Húc thích Cố Tuyết Nghị đến vậy sao?
Bữa tiệc sinh nhật kéo dài đến 6 giờ chiều ngày hôm đó.
Cứ như này, những người khác cảm thấy nó kết thúc hơi sớm và nhìn không thể được không không hỏi "Tại sao chúng ta không tổ chức hoạt động ban đêm đi?"
Thịnh Húc mặt lạnh nói " làm cái gì?"