Những người khác có chút do dự khi nghĩ đến truyền thống gia phong nghiêm khắc của gia tộc Thịnh gia. Nhưng mà .... "Chơi đến mười hai giờ có được không? Chúng ta cũng không phải là chơi đêm khuya khoắt đâụ"
Thịnh Húc lạnh lùng từ chối "Không được chị..... cố tỷ cần đi ngủ sớm."
" ..."
"Được rồi."
Thịnh Húc tự mình lái xe đưa Cố Tuyết Nghi về.
Tiệc vừa tan, về cơ bản mọi người nha nội đều nhớ tới cái tên "Cố Tuyết Nghi".
"Thật kỳ lạ, không nghĩ tới không chỉ Thịnh Húc có cảm tình đặc biệt với cô ấy. Ngay cả mấy người Tấn giá, Trình gia .... đều gọi cô ấy là cố tỷ cố tỷ. Không hiểu,Đặc biệt thật sự là không hiểu .Tôi nhớ rõ rằng Cố Tuyết Nghi còn nhỏ tuổi hơn bọn họ a?”
Thật là khó hiểụ
Tất cả đều lộ ra vẻ bối rối.
Cố Tuyết Nghi mở cửa, the0 bản năng nhìn về phía phòng ßếp, bảo mẫu đi ra.
“Cô tìm vị tiên sinh kia sao?" Bảo mẫu nói, "Không biết vì sao mà hôm nay tiên sinh không trở về."
Trở về?
Cố Tuyết Nghi nghĩ thầm, nơi đây cũng không phải là Yến gia
Cô nhẹ nhàng gật đầu, nhưng cũng không thèm để ý, nói "Được, tôi biết rồi."
Tắm rửa đọc sách một lúc, Cố Tuyết Nghi nằm trên giường, lúc này mớicảm thấy có gì đó hơi quái lạ.
Dường như cái Cảm giác tɾong miệng có vẻ nhạt nhẽo.
Cố Tuyết Nghi không khỏi lật người lại.
Đột nhiên cô nhớ lại lần trên tàu cô giật chăn của Yến Triềụ
Cố Tuyết Nghi nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng suy nghĩ.
Tính tình của Yến Triều cũng khá tốt.
…
Trong vài ngày tiếp the0, Yến Triều không ở lại chỗ của Cố Tuyết Nghi nữa.
Cố Tuyết Nghi nhận được lời mời từ Tôn Tuấn Nghĩa và dùng bữa với một số phu nhân hào môn.
Đaoe mắt Ngày ấy đến tɾong chớp mắt, ngày cô đã định sẵn để tổ chức tiệc tân gia.
Thời gian cô thông báo với mọi người là mười hai giờ, nhưng chuông cửa đã re0 vào lúc chín giờ .
Cố Tuyết Nghi mặc quần áo, chậm rãi đi tới mở cửa.
Khuôn mặt Yến Triều lạitới để giúp đỡ.”
Cố Tuyết Nghi nhường vị trí, có chút kinh ngạc, Yến Triều có thể giúp đỡ cái gì?
Tuy nhiên, Yến Triều bước vào ßếp một cách quen thuộc.
Cố Tuyết Nghi nhịn không được nói "Hôm nay tôi thuê đầu ßếp, không cần làm phiền Yến tiên sinh..."
Yến Triều nói "Không sao."
Anh đột nhiên dừng lại, đưa tay móc vén sợi tóc bên tai Cố Tuyết Nghi "Em mới ngủ dậy sao? Vậy đi tắm rửa trước đi, chậm rãi đợi một lát.Muốn ăn sữa trứng không?"
Cố Tuyết Nghi giật mình.
Quả thực cô nên rửa mặt và đánh răng trước.
Cô gật đầu “ được.”
Sau đó quay người và đi vào phòng tắm.
Ở tầng dưới, vô số ô tô hạng sang đang từ từ đỗ lại.
"Mười hai giờ..." Giang Việt hít một hơi "Vậy 11 giờ 50 sẽ đi lên."
Anh nói vừa quét ra ngoài cửa sổ.
Quét biển số xe quen thuộc.
"Giang Xướng Minh?"
"...Đó là xe của phong gia sao? Phong Du trở về khi nào?"
"Mẹ kiếp? Thịnh Húc?"
"Đó là xe của Yến Văn Gia sao? Tại sao cậu ta cũng tới đây?"
Giang Việt đột nhiên dừng lại.
Giang Tĩnh chép chép môi, không biết nguy hiểm đang ập đến “Anh à, hóa ra không phải chỉ có anh nhận được thiệp mời à nha”