Cố Tuyết Nghi "Ừm." Hiện tại mới có mười một giờ, những người khác đều tới sớm như vậy sao?
Cố Tuyết Nghi lại đưa một quả nho khác vào miệng, đột nhiên dừng lại "Tạp dề anh đang mặc..."
Yến Triều đã tới cửa và mở cửa.
Vừa vặn đối diện với nhiều cặp mắt.
"..."
"..."
Đột nhiên tɾong ngoài cửa một màn lặng thinh.
Một lúc lâu sau, giọng nói của Yến văn Xu vang lên "Anh cả Tại sao anh lại ở đây?"
Giang Việt "Ha, Yến Tổng..."
Tất cả đều chăm chú nhìn chằm chằm vào chiếc tạp dề Yến Triều đang mặc, người đàn ông cao lớn lộ ra tư thái bậc thầy của một người chồng nội trợ.
Bọn họ hận không thể đem thứ như vậy lột xuống rồi mặc vào
Yến Triều đến khi nào?
Tại sao anh lại xuấthiện ở đây?
Chồng cũ cũng nên giác ngộ có giác ngộ của chồng cũ
Yến Triều cũng liếc nhìn từng người một, dưới khuôn mặt đang nghi hoặc của bọn Họ không vui vẻ bao nhiêu liền có bấy nhiêu, .
Không khí ngưng đọng ba giây, cả hai bên đều không vui vẻ gì.
" Giang tổng."
" Thịnh tiên sinh."
…
"Yến Tổng, không thấy tôi sao? phong Du chen lời.
“ chuyện của phong tổng đều đã giải quyết xong rồi?” Yến Triều thanh âm hơi cao lên.
Cố Tuyết Nghi nghe thấy giọng, lập tức quét tới nơi này.
"Phong Du?" Cố Tuyết nghi đặt trái cây tɾong tay xuống, đứng dậy chậm rãi đi tới.
Phong Du "..."
Phong Du cảm thấy chính mình không tính là nguy hiểm.
Yến Triều mới gọi là nguy hiểm.
Cố Tuyết Nghị đi tới cửa, kéo ống tay áo Yến Triều nhường đường "Văn Xụ.. mọi ngươi vào trước, Phong tiên sinh....."
Phong Du tɾong lòng mắng to mẹ kiếp trên mặt tươi cười nhưng tɾong không mấy vui vẻ " Như thế nào? Tôi không xứng vào sao?"
Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói "Phong tiên sinh quả thực không thích hợp xuấthiện ở đây."
Phong Du cắn chặt nướu răng.
Thời điểm trở về nước, anh chợt nhận ra rằng việc chiếm lĩnh poker không chỉ là một sự minh oan trá hình mà còn tự đặt cho mình một lớp xiềng xích, khiến anh gần như không thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Cố tuyết nghi đây là dùng ta như công cụ mà sai sử.
Người phụ nữ Cố Tuyết Nghi này thực sự rấtvô tình.
Nhưng chính sự thông minh cùng chút vô của cô lại càng khiến cô trở nên mê người hơn.
Mẹ kiếp.
Suy nghĩ nhiều, Phong Du vẫn cảm thấy có chút ủy khuất.
"Còn Giang Nhị thì sao?" Anh hỏi.
Giang Việt thấy mình bị kéo xuống nước, lập tức không vui "Tôi và Phong Tổng rấtkhác nhau nha, Phong Tổng làm ăn, ai biết có bao nhiêu người không nhìn thấy ánh sáng ..."
Phong Du "..."
Giang Tĩnh che cái mông nóng rát vì bị đá, tɾong lòng thầm nghĩ, xem ra còn có người còn ngu ngốc và thảm hại hơn anh trai mình.
Chậc chậc.
Giang Tĩnh lại nhìn về phía Cố Tuyết Nghi, Cố tỷ vẫn là lợi hại nhất
"Nhưng hôm nay nếu đã đến đây... vẫn là cảm ơn Phong tiên sinh và Giang tiên sinh đã đến chúc mừng. Chuyện khác sau này chúng ta sẽ nói.Tất cả hãy vào đi."
Thịnh Húc nóng lòng đi tới phía trước, vừa vào cửa liền nhìn quanh "Chị... chị, em có thể giúp gì được?"
Anh ta không ngờ đám nhóc Yến gia cũng vẻ mặt ngượng ngùng đi tới cửa.
Vậy khẳng định là bản thân phải thể hiện một chút sự khác biệt giữa mình và bọn họ
Phải để Cố Tuyết Nghi biết ai là người em trai tri kỷ chu đáo
Những người khác đều liếc nhìn Thịnh Húc với nụ cười trên môi "làm sao phải phiền đến Thịnh tiên sinh ra tay?"