⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Việt nhìn thoáng qua bàn ăn, nói “Tôi dọn bàn trước.”
Phong Du vẫn như đang nín thở, không nhúc nhích đứng đó.
Thịnh Húc lập tức nói "Nhiều người như vậy khẳng định không chiêu đãi hết được, tôi giúp chị chiêu đãi, tôi đi rửa chén lấy nước…"
Yến Văn Gia “ tôi tự có tay.”
Yến Văn Hoành “Tôi đi gọt vỏ trái cây, tôi rấtgiỏi gọt trái cây.”
Toàn bộ tầng lầu vốn có vẻ hơi vắng vẻ vì diện tích rộng lớn bỗng trở nên náo nhiệt.
Ah, thậm chí còn có chút lộn xộn.
Mọi người đều đang tích cực cố gắng biến khách thành chủ.
Cố Tuyết Nghi ......
Bảo mẫu đột nhiên thất nghiệp ????
Bảo mẫu há hốc miệng nhìn những khuôn mặt đang lảng vảng tɾong phòng, tất cả khuôn mặt khiến cho bà ấy cảm thấy quen thuộc, dường như cảm thấy có chút hoảng hốt.
À, đúng rồi, ở giữa còn có một người khác... Đó có phải là nguyên văn gia phải không? Hình như được gọi là nguyên văn Gia Con gái của bà ấy thực sự rấtthích anh ta
Đó là một minh tinh lớn
Trong lúc hoảng hốt, Bảo mẫu như bị thôi miên, không khỏi quay đầu nhìn Cố Tuyết Nghi.
Chủ nhân của mình... lợi hại đến vậy sao?
Đây sẽ không phải là tất cả những tiểu bạch kiểm mà cô nuôi đi? Bọn Họ đều có đạo đức nghề nghiệp còn ai nấy đều rấttích cực, cục diện cạnh tranh so với lúc bà ấy vừa mới làm bảo mẫu còn nóng hơn.
Cố Tuyết Nghi ngồi lại vào bàn ăn.
Cô rõ ràng là chủ nhân, nhưng vào lúc này, Giang Việt đột nhiên đưa cho cô một tách trà, Yến Văn Hoành gọt vỏ xoài cắt thành từng lát đẩy sang mời cô, Yến Văn Gia thậm chí còn lấy bánh quy đưa cho cô....
Được rồi.
Ở đây không có người hầu hay người giúp việc phụcvụ, nên muốn Cố Tuyết Nghi
tự mình phụcvụ bọn họ kỳ thực cũng không vui.
Nếu có thể tận hưởng nó một cách nhẹ nhàng thì hãy tận hưởng đi.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi ăn xoài.
Yến Triều lúc này lại không động đậy một chút nào.
Yến văn Xu nôn nóng đến mức tóc gần như rụng hết, cô kìm nén nỗi sợ làm mất lòng anh trai mà nhỏ giọng nói " Anh cả, anh đi nhanh đi Anh không thấy bọn họ đều đang cố gắng lấy lòng chị dâu em sao?"
Tất nhiên Yến Triều đã nhìn ra.
Giờ phút này, tɾong lồng ngực của anh giống như có một khối băng, anh sắp không thể kìm nén được lửa giận tɾong mắt nữa.
Yến Triều bình tĩnh nói "Lúc này đi có ích gì? Nhiều người chen chúc, lại thêm vào, như vậy không khác gì thêm lớp kem vào bánh.
Yến Văn xu nghi hoặc nói “ Cho nên thì sao?”
Yến Triều đi về phía Cố Tuyết Nghi và nói "Nếu bọn họ thích làm việc như vậy thì hãy để cho bọn họ làm việc đi"
Sau đó Yến văn Xu nhìn thấy Yến Triều ngồi đối diện Cố Tuyết Nghi và nói chuyện nhỏ với chị dâụ
Yến Văn Xu ......
Xin lỗi đã quấy rầy rồi.
Anh à, thì ra người chó nhất vẫn là anh.
Là chính em đã đánh giá thấp anh rồi.
Yến Triều thấp giọng trò chuyện với Cố Tuyết Nghi về quỹ bao gồm cả việc lựa chọn địa điểm công ty, v.v...
Cố Tuyết Nghi cần phải học những kiến
thức này, dù sao có một số thứ không thể lấy được từ sách vở. Một người có địa vị như Yến Triều hẳn phải có rấtnhiều kinh nghiệm quý giá không thể mua được bằng tiền.
Đương nhiên, những người khác dần dần chú ý đến nơi này trò chuyện rấtnóng bổng bên này.
Giang Việt “ mẹ nó.”

⬅ Trước Tiếp ➡