Thời điểm cô xuống tay đánh Giang Nhị, ngược lại xuống tay có chút tàn nhẫn.
Còn có Tống gia, trước mắt không có bất kỳ lui tới nào ...
Nhưng mà hẳn là sau này sẽ gặp được.
Hai chữ "chính phủ" đối với người khác mà nói, có lẽ rất đáng sợ, rất có cảm giác áp bách.
Nhưng đối với Cố Tuyết Nghi mà nói, cũng không có cảm giác gì.
Kiếp trước cô đã từng giao tiếp với quá nhiều vương công quý tộc.
Trong đầu Cố Tuyết Nghi dần dần thành hình một ý niệm trong đầu … Không ngại thử một lần
Từ xưa đến nay, cũng không phải tất cả mọi chuyện chỉ có đàn ông mới có thể làm.
"Yến phu nhân còn muốn hỏi gì nữa không?" Đột nhiên Giản Xương Minh lên tiếng.
Lúc này Cố Tuyết Nghi mới dừng lại suy nghĩ, ngước mắt nhìn về phía Giản Xương Minh, cô lắc đầụ
"Tin tức về Yến tổng, Yến phu nhân không có gì muốn hỏi sao?"
Vẫn là lắc đầụ
Trần Vu Cẩn nếm ra được một chút hương vị vô tình.
Lần này Giản Xương Minh cũng nhịn không được mà hoài nghi bản thân.
Lúc trước vì gả cho Yến Triều mà Cố Tuyết Nghi đòi sống đòi chết, so với fan não tàn của minh tinh còn não tàn hơn gấp ba ngàn lần. Sao đột nhiên bây giờ lại lạnh nhạt như vậy?
Cho dù rõ ràng lúc trước là một giao dịch tình yêu, nhưng đáy lòng Giản Xương Minh vẫn có chút áy náy vi diệụ
Yến triều không rõ sống chết, nhưng ngay cả người vợ vốn nên thân cận với anh, cũng không chút quan tâm đến sống chết của anh ... Ngẫm lại, quả thật là có chút bi thương.
"Vậy tôi sai người đưa phu nhân về nhà." Trần Vu Cẩn đứng lên.
Cố Tuyết Nghi gật đầu, đứng dậy.
Hai người sóng vai đi ra ngoài cửa.
Chờ đi tới cửa, đột nhiên Cố Tuyết Nghi mới nhớ tới cái gì đó, quay đầu lại, thản nhiên nói "Tôi tin anh ấy sẽ sống sót trở về." Đây là câu thứ hai mà cô nói trong hôm nay.
Đương nhiên đặt lời nói như vậy trong trường hợp này, nói thô tục một chút, chính là đánh rắm.
Nhưng ánh mắt Giản Xương Minh lại hơi thay đổi.
Bước chân của Trần Vu Cẩn cũng chậm lại.
Những lời này so với những lời khóc lóc, lo lắng hô to, lại càng có lực hơn...
Chờ bước ra khỏi cửa phòng tiếp khách, đột nhiên Cố Tuyết Nghi gọi một thư ký, lấy giấy ký tên và bút ký từ trong tay cô ấy.
Cứ như vậy xoay người chống lên tường, nhanh chóng viết một hàng chữ.
Cô trả lại giấy và bút cho thư ký.
Sau đó đem tờ giấy kia nhét vào lòng bàn tay Trần Vu Cẩn.
Trái tim Trần Vu Cẩn đập mạnh.
Thình thịch rung động.
Ngay sau đó cả người đều cứng đờ.
Dường như ấm áp của đầu ngón tay cô còn lưu lại...
Đột nhiên Giản Xương Minh nheo mắt lại.
Người trên hành lang cũng chấn động.
Trần Vu Cẩn nhớ tới, trước khi tới anh ta đã dặn dò Cố Tuyết Nghi "Đừng nói gì."
Cho nên hầu như toàn bộ quá trình cô đều rất ít mở miệng.
Nhưng ... Chuyện này cũng không có nghĩa là không thể mở miệng Lúc này còn đưa giấy viết gì nữa? Làm như là có tư tình không thể cho người khác nhìn thấy, càng làm cho giống như là đang quyến rũ khıêu khích người khác...
Trần Vu Cẩn đơ mặt mở tờ giấy trong tay.
Thư ký Trần, quần anh ướt, dính trà rồi.
Nét chữ vô cùng xinh đẹp.
Trần Vu Cẩn ......
Vẻ mặt Cố Tuyết Nghi nhàn nhạt, sải bước đi về phía thang máy.