Giản Xương Minh đứng phía sau nhíu mày, đột nhiên mí mắt nhảy không ngừng.
Cố Tuyết Nghi và Trần Vu Cẩn?
Bên kia.
Giang Nhị bị nhắc tới đang soi gương, dấu vết trên mặt đã tiêu tan gần như không còn.
Gần đây Giang Tĩnh bị cấm túc ở nhà, nhàm chán muốn chết, xuống lầu thì nhìn thấy động tác của anh hai mình, không khỏi lên tiếng hỏi "Đã gọi điện thoại được cho Cố Tuyết Nghi chưa?"
Giang Việt dừng một chút động tác "Hẳn là Yến Văn Gia đã an toàn trở về nhà rồi."
Ý tứ chính là, Cố Tuyết Nghi không nghe điện thoại của anh ta.
Thật trâu bò
Đáy lòng Giang Tĩnh thầm nói. Đây thật đúng là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy có người không nghe điện thoại của Giang Nhị.
Lại nghĩ đến bình thường anh hai đen mặt có bao nhiêu dọa người, mang đến cho cậu ta bao nhiêu bóng ma tâm lý, đáy lòng Giang Tĩnh không khỏi toát ra một chút cân bằng tâm lý kèm theo chút vui sướng.
Giây tiếp theo, đột nhiên điện thoại di động của Giang Việt vang lên.
Giang Việt cầm lấy, ấn nút nhận, đầu dây bên kia truyền ra giọng nói của chủ nhân chiếc điện thoại nào đó vẫn luôn không gọi được "Ngày 17 Giang tiên sinh và gia quyến có rảnh không?"
Có chuyện gì?
Muốn tổ chức tiệc mời anh ta ăn cơm sao?
Giang Việt mím môi, hai má còn có chút đau đớn.
Anh ta mỉm cười "Có, có rảnh.”
Giang Tĩnh đối diện lại bị anh ta làm cho cười đến run rẩy.
Ngay hôm sau Giang Việt phát hiện mình suy nghĩ quá nhiềụ
Không chỉ là anh ta, tất cả người trong giới thượng lưu, hoặc là có quan hệ với Yến gia, hoặc là có lui tới không nhiều với Yến gia, chỉ cần là ở trong giới ... Chỉ có Tống gia và Phong gia là không được mời.
Giang Việt vừa cảm thấy tức giận lại cảm thấy buồn cười, một tay bóp điếu thuốc, còn không cẩn thận làm bỏng ngón tay, trong miệng "hừ" một tiếng.
Anh ta còn cho rằng là cô muốn bồi tội.
Kết quả là trở mặt vô tình, một cước giẫm lên người anh ta, còn càng giẫm càng thật.
Mấy ngày trước là tin tức Giang Nhị đi đến Yến gia, trước khi về còn cầm theo trái cây, bầu không khí hòa hợp vui sướng. Không biết mấy ngày sau sẽ là tin tức gì nữa? Có thể là tin tức anh ta tham gia bữa tiệc của Yến gia, nhưng Tống gia, Phong gia lại vắng mặt. Càng thêm xác thực tin đồn Giang gia và Yến gia đã bắt tay hòa hảo?
Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Giang Tĩnh ôm PSP, gân cổ kêu lên "Vú Vương Con muốn ăn Ăn Đói bụng "
Sao mày không đói chết luôn đi?
Tất cả đều là do tiểu vương bát đản này Nếu không phải cậu ta, sao có thể kéo ra chuyện phía sau?
Còn có tin tức Giang Tĩnh và Yến Văn Bách đánh nhau không biết từ đâu có được, lập tức truyền đến chỗ anh ta...
Trước sau tính sổ, mẹ nó một người cũng đừng hòng chạy.
Rất nhanh vú Vương đã bưng đồ ăn ra, Giang Tĩnh cầm lấy, luôn cảm thấy không khí có chút không đúng, không thể nuốt xuống.
Giang Tĩnh quay đầu lại nhìn Giang Việt.
"Lão ngài, tâm tình không tốt?"
"Tâm tình của tao có thể tốt sao?" Giang Nhị lộ ra một chút cười lạnh "Yến gia tổ chức bữa tiệc, hai nhà Tống, Phong một chút động tĩnh nhận được lời mời cũng không có, Giang gia chúng ta lại nhận được..."
"Đó không phải là nói rõ nhà chúng ta đặc biệt ngưu bức sao?”