Jiang Jing nhìn chằm chằm vào Giang Việt và tự nhủ "thầm nghĩ, thảm, thật thảm, rõ ràng Cố tỷ người ta còn không biết anh có ý với chị ấy"
Giang Tĩnh sờ sờ vào bờ mông yêu dấu của mình,
Ha đây là cái giá cho việc đánh em trai..
Cuối cùng ông trời cũng đã mở mắt
Giang Việt lại đi bưng đồ ăn.
Anh ta vẫn còn không quên quay lại nói với Giang Tĩnh “ mày cũng đii.”
Giang Tĩnh "...ò."
Cố Tuyết Nghi nhìn cảnh bọn họ bận rộn tɾong nhà, không có một chút cảm giác thụ sủng nhược kinh.
Ở kiếp trước chưa bao giờ người vây quanh cô là ít.
Có một lần vì muốn cầu cô một chuyện mà Thiếu khanh Đại Lý tự còn muốn làm mã phu cho cô... Nhưng Cố Tuyết Nghi không muốn danh tiếng của Thịnh gia, cố gia đối xử khắc nghiệt với người khác nên cô đã khéo léo từ chối. Sau đó lại có tân thám hoa mới, con trai độc thân... là đại công tử của đại học sĩ ….vị còn trai trưởng của Trưởng công chúa đã ly hôn chồng vẫn còn đứng trước mặt cô, cúi xuống làm bệ kê chân cho cô khi cô xuống xe.
Nhưng Cố Tuyết Nghi lại cảm thấy anh ta quá điên cuồng.
Bây giờ Cố Tuyết Nghi càng quan tâm tới một chuyện khác.
Cô quay đầu lại nhìn Yến Triều “Thì ra Yến tổng luôn nhớ được nhiều chuyện nhỏ nhặt như vậy.”
Yến Triều lắc đầu nói "Sao có thể là chuyện nhỏ được? Đối với em mà nói, có lẽ chỉ là chuyện nhỏ thôi. Món ăn em thích là gì, màu sắc quần áo em thích mặc, trà và rượu vang em thích uống còn khi chọn sách thì thích đọc từ trên xuống dưới the0 thứ tự trên giá, có thói quen đi bộ và đọc sách, không thích đi dép lê tɾong phòng nếu có trải thảm, khi sợ lạnh sẽ ôm chặt chăn bông… Nhưng tɾong suy nghĩ của tôi, đây đều là những chuyện lớn .”
Cố Tuyết Nghi nhất thời không nói nên lời.
Cô không biết tại sao.
Giống như có cái gì đó nghẹn lại tɾong cổ họng, và cả tɾong tim, đè nặng̝ khiến tim tɾong lồng ngực khó chịu,bang bang nhảy nhót, đập ma͙nh như muốn nhấc vật nặng̝ đó lật ra.
Đầu ßếp lúc này đi ra, cung kính nói "Cô nữ sĩ, bữa ăn đã chuẩn bị xong."
Cố Tuyết Nghi đột nhiên thu hồi ánh mắt khỏi Yến Triều, gật đầu, đứng dậy mời mọi người ngồi xuống.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, tất nhiên không biết nơi đáy lòng đã mắng Yến Triều là chó bao nhiều lần.
Sau khi ngồi xuống, Thịnh Húc là người đầu tiên nâng ly lên, nói “ Sau này Ngày nào tôi cũng đến đây ăn cơm, cô sẽ không ghét tôi chứ?”
Thịnh Húc vừa nói xong, vô số ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào anh ta.
Chính xác thì giữa Thịnh Húc và Cố Tuyết Nghi có quan hệ gì vẫn là còn là một bí ẩn. Mấy Người đàn ông đều bất động thanh sắc mà nhìn vừa đánh giá anh ta.
" Ừm ,có thể." Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Văn Xu sốt ruột “ em cũng muốn ”
Thịnh Húc cảm nhận được ánh sáng đóng băng từ mọi phương hướng phóng chiếu tới, nhưng một chút phản ứng vẫn không hề sợ hãi .
Kia đều là đang ghen tị sao?
Ghen tị vì tôi có thể đúng lý hợp tình mà bước vào cửa nhà Cố Tuyết Nghi Cọ cơm của Cố Tuyết Nghi
Thịnh Húc cười cười “ tôi biết cô vẫn còn rấtyêu tôi.”
Mọi người đều lúc này mới dừng lại ngay , cả khi cầm đũa.
Phong Du cười chế nhạo " Thịnh tiên sinh đang nói nhảm cái gì vậy?"
Giang Việt “Thịnh tiên sinh, đừng chỉ uống rượu thôi”