⬅ Trước Tiếp ➡
Yến Văn Gia u ám nói thêm “ Lại Thêm hai viên loại cephalosporin.”
Thịnh Húc "..."
Cố Tuyết Nghi nhíu mày, lạnh lùng nhìn Thịnh Húc.
Mặc dù cô không quen với tình yêu, lời nói mơ hồ nhưng cô nhạy bén ngay lập tức nắm bắt được sơ hở.
Thịnh Húc liền đổi lời “ Tôi biết là cô yêu thương tôi. Chậc, vừa rồi là tôi lỡ lời rồi , cũng chỉ nói ít hơn một từ , .”
Điều này nghe có vẻ không được tự nhiên
Giang Việt và những người khác có chút không nghe ra được mùi vị tɾong đó
Tuy nhiên, ngược lại đám nhóc của Yến gia nhìn nhau và cảm thấy có chút quái dị.
Yêu và yêu thương khác gì nhau
Đó không phải là yêu thương là chỉ trưởng bối sao?
Chị dâu đã trở thành trưởng bối của người đàn ông xa lạ này từ khi nào?
Yến văn Xu đột nhiên cảm thấy một cỗ nguy cơ biến hóa khó lường mà nhìn chằm chằm ánh mắt không chút thiện cảm mà nhìn vào Thịnh Húc.
Sau đó Thịnh Húc cũng không có nói gì kinh người, anh ta không sợ những người này, mà chủ yếu là sợ bị Cố Tuyết Nghi đánh.
Cũng không biết sau khi đi vào thế giới này, chị dâu đánh người có còn đau không?
Bữa tối tân gia cuối cùng cũng kết thúc với bao nhiêu gập ghềnh.
Cố Tuyết Nghi lúc trước uống nhiều một chút, nhưng lần này cô có kinh nghiệm, không uống quá nhiềụ Ngay khi cô đặt ly rượu xuống, hai má cô đã lặng lẽ xuấthiện hai vệt ửng đỏ, thậm chí đến tận gốc tai cũng phủ một lớp màu đỏ hồng mỏng, đôi mắt cũng trở nên ngấn nước hơn một chút.
Cố Tuyết Nghi đứng dậy và tiễn họ đi vềi.
Bọn họ muốn ở lại lâu hơn, nhưng lại sợ làm phiền Cố Tuyết Nghi nghỉ ngơi, chỉ có thể nhìn mặt cô thêm mấy lần nữa mới bất đắc dĩ đi ra ngoài.
"Cám ơn." Cố Tuyết Nghi thấp giọng nói, lộ ra mỉm cười.
Cô cũng bất ngờ phát hiện ra điều đó.
Dù vẫn còn thiếu cảm giác thuộc về một gia đình ở đây nhưng cô đã thiết lập được mối liên hệ mới giữa mình và những người khác ở đây.
Cô đã có nhiều bạn.
"...Không, không cần nói cảm ơn." Giang Việt nghẹn lại nói một câụ,
Những người khác không khỏi nhìn lại nụ cười trên mặt Cố Tuyết Nghi trước khi bước vào thang máy.
Cứ như vậy, tất cả họ đều bước vào thang máy the0 nhiều nhóm trước khi vào hết.
Vô số xe sang gần như lần lượt đến đây rồi lần lượt rời khỏi đây.
Giang Việt đợi lên xe mới chợt nhớ ra “Giang tĩnh, vừa rồi mày có nhìn thấy xe của Yến Triều không?”
"A, xe của Yến Tổng? Không, em không chú ý."
Giang Việt cau mày.
Yến Triều tên mưu mô này...
Bảo mẫu và Phụ ßếp đã nhặt đống đổ nát.
Cố Tuyết Nghi lười biếng ngáp một cái, sau đó đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa.
Ửm?
Ai đã để quyên thứ gì ở đây sao?
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đứng dậy đi tới.
Cánh cửa mở ra.
Yến Triều vẫn đứng ở bên ngoài.
Cố Tuyết Nghi ánh mắt hơi rơi xuống, chậm rãi nói "Anh là quên lấy tạp dề ? Được rồi,anh cởi nó ra đưa cho tôi."
Tuy nhiên, Yến Triều lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô.
Má cô đỏ bừng, môi cô cũng đỏ và đôi mắt cô con đang ngấn nước.
Anh nhớ lại mấy tháng trước, anh vừa trở về nước và lúc trên đường trở về với cô sau bữa tối ở giản gia.
Lúc đó cô còn say hơn nữa.
Yến Triều cởi tạp dề và giơ tay mở nút áo ở gần yết hầu của mình.

⬅ Trước Tiếp ➡