⬅ Trước Tiếp ➡
Yến văn Xu vừa nghe thấy tiếng xe cả, sao anh về muộn thế? Anh đã đi đâu vậy?"
"Anh cả, anh..." Những lời còn lại của Yến văn Xu đều bị nghẹn tɾong cổ họng. Cô run giọng nói "Anh cả, anh sao vậy? Dù anh đã ly hôn cùng chị dâụ.. nhưng, anh cũng không cần ...."
" Tự làm khổ bản thân như vậy." Yến văn Xu nhỏ giọng nói xong nửa câu cuối.
Yến Văn Gia cùng Yến Văn Hoành đi xuống dưới lầu, nhìn thấy vậy thì cũng đều trợn tròn mắt.
Điều này khác xa với hình ảnh người anh cả tɾong tâm trí bọn họ.
Yến Triều cực kỳ hài lòng.
Một người khác chú ý sự khác biệt ở anh.
Anh khẽ gật đầu, dùng ngữ khí thản nhiên nói "Cố Tuyết Nghi làm."
Yến văn Xu ......
Yến văn Xu "Anh cả, điều đó là không có khả năng. Đang yên đang lành chị dâu đánh anh làm gì ? Và còn nữa chị dâu có thể đánh anh được sao?"
Yến Triều ......
Yến Triều nhướng mày “Cái này mà là đánh sao?”
Yến văn Xu "Nếu không..."
Yến văn Gia đột nhiên nhận ra điều gì đó, anh ta bịt miệng Yến văn Xu và bế em gái ngu ngốc lên lầụ
Yến văn Xu đá vào chân nhiều cái, nhưng do chênh lệch về chiều cao và sức ma͙nh nên cô không thể thoát khỏi.
Yến Văn Hoành ánh mắt tối sầm, không nói một lời.
Yến Triều liếc nhẹ cậu ta một cái, rồi đi lên lầu với cái đầu như vậy.
Bảo mẫu đẩy cửa đi ra ngoài, nhìn chậu hoa vỡ, thắc mắc "Làm sao mà vỡ? Sao lại có thể vỡ thành như vậy?

Cố Tuyết Nghi ngủ đến buổi chiều ngày hôm sau mới thức dậy.
Cô xoa xoa thái dương, tɾong đầu vẫn còn lưu lại chút dấu vết điên cuồng của ngày hôm qua. Nhưng Cố Tuyết Nghi còn chưa kịp nhớ lại chi tiết thì đïện thoại di động của cô vang lên.
Chính là Thịnh Húc đã gọi đïện hẹn cô.
Cố Tuyết Nghi đi tắm, thay quần áo rồi đi ra ngoài trước.
Thịnh Húc chuẩn bị đưa cô đến một công ty khoa học kỹ thuật vật liệu mới..
Sau khi rời khỏi khu dân cư, Cố Tuyết Nghi nhìn thấy xe của Thịnh Húc.
Thịnh Húc càng tinh mắt hơn, anh ta xuống xe trước, đi vòng sang phía bên kia, mở cửa cho Cố Tuyết Nghi. Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu, liền thấy bên cạnh Thịnh Húc có một vệ sĩ cao lớn.
Cố Tuyết Nghi ngồi vào, thấp giọng nói "Đi đón người."
"Hả? Đón ai?" Thịnh Húc vội vàng hỏi.
"Một người mà tôi đã quen biết ở Hồng Hưng trước đây."
Thịnh Húc nhớ lại, cười nói “ À, là một phu nhân được Thạch Hoa cổ động tham gia buổi họp đầu tư đó phải không?”
Thịnh Húc muốn nói sao những đám phu nhân hào môn này lại ngu ngốc như vậy, nhưng sau khi nghĩ đi nghĩ lại, Cố Tuyết Nghi nếu nghe được lời này có lẽ sẽ không vui.
Thịnh Húc không khỏi thở dài tɾong lòng.
Nhưng có rấtít người như Cố Tuyết Nghi, nhìn thấy một kẻ ngu xuẩn, ý nghĩ đầu tiên không phải là ghét mà là thử xem có thể dẫn người này đi đúng hướng hay không.
Tài xế của Thịnh Húc lái xe thẳng đến khu biệt thự nơi Lí Tâm Mai ở.
Lí Tâm Mai đã đợi ở cửa từ sáng sớm.
Vương Tử Hùng vừa lúc đi ra ngoài, khi đi ra, nhìn thấy bộ dáng của bà ấy, không khỏi hỏi "Bà đây là muốn làm cái gì?"
Lí Tâm Mai thẳng thắn nói "Chờ Cố tiểu thư."
Còn ai có thể là Cố tiểu thư?
Vương Tử Hùng gần đây xem tin tức đều chết lặng, chỉ tɾong một giây liền nghĩ tới Cố Tuyết Nghị.

⬅ Trước Tiếp ➡