Cố Tuyết Nghi vô tình đá phải một cây xanh cao nửa người, chậu hoa bị vỡ mất nửa gốc.
Tâm trí Cố Tuyết Nghị đột nhiên chấn̵ động, tứ chi căng thẳng của cô lập tức mất đi sức lực.
Cô nhẹ nhàng trượt ra khỏi cơ thể Yến Triều, ấn vào trán "....mệt."
Yến Triều nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Tâm tư bồn chồn xáo động dần dần lắng xuống.
Chỉ riêng nụ hôn vừa rồi cũng đủ để anh nhớ rấtlâụ
Yến Triều lúc này mới buông tay, đi trở lại cửa, cúi người nhặt tạp dề "Vậy nghỉ ngơi thật tốt."
Cố Tuyết Nghi chớp chớp mắt, lại cầm tạp dề, mở cửa lần nữa, xoay người trở về. Cô suy nghĩ một chút, lấy một chút lý trí còn sót lại nói với bảo mẫu “Chậu hoa ở cửa thang máy vỡ hỏng rồi, thay cái mới đi.”
Sau đó đi vào phòng ngủ nghỉ ngơi.
Cô bảo mẫu đứng ngơ ngác mà trả lời một tiếng.
chậu hoa?
Bị vỡ?
Như thế nào mà bị vỡ?
Yến Triều tựa lưng vào tường và không rời đi ngay.
Anh bình tĩnh lại nhịp thở hơi dồn dập lại cởi thêm một cúc nơi cổ áo. Rồi sau đó anh lại đưa tay lên vuốt ve chỗ cằm và cổ.
Não vẫn ở còn trạng thái hưng phấn.
Một lúc sau, Yến Triều cúi đầu xem giờ trên đïện thoại, sau đó nhấn nút mở thang máy, bước vào.
Chiếc gương thang máy phản ánh diện mạo lúc này của Yến Triềụ
Mặt mày lạnh lùng và sắc bén.
Khí thế trên cơ thể anh được giải phóng ra ngoài mà không có bất kỳ sự che giấu nào.
Thứ hài hước duy nhất là ... Tóc của anh bị xoa đến lộn xộn, giống như vừa mới nổ tung.
Yến Triều nhìn chằm chằm kiểu tóc của mình tɾong gương, đột nhiên cười lớn.
Cửa thang máy mở ra với một tiếng "ding".
Yến Triều không có giơ tay vuốt lại tóc mà cứ vậy mà bước ra ngoài.
Bảo vệ tầng dưới chỉ bất lực nhìn anh, đẩy cửa ra, tiến lên một bước, trên đầu là một cái ổ gà? Cứ vậy mà bước ra ngoài?
Không chỉ anh ta bị đánh sâu vào thị giác mà ngay cả người bảo vệ ở cổng lớn cũng phải trải qua cú sốc mà nhìn cảnh tượng này .
Cũng có những cư dân ở khu dân cư cao cấp bất ngờ gặp Yến Triều nhưng họ lắp bắp không dám nhận .
"Kia... kia là có phải là Yến Tổng không?"
"Tôi, tôi cũng không biết. Trông không giống lắm. Anh đã bao giờ nhìn thấy Yến Tổng như thế này chưa? Chưa nói đến kiểu tóc. Yến Tổng rấthiếm khi cởi áo vest ra ngoài."
"Vậy là do chúng ta hoa mắt sao?"
"???"
Yến Triều đang có tâm tình cực kì tốt, đi đường cũng đều mang théo gió.
Anh chưa bao giờ dễ dàng bộc lộ cảm xúc, lúc này đã ra đến bên ngoài, anh mở cửa xe bước vào nhưng khóe miệng vẫn cong cong.
Tài xế và vệ sĩ cũng sửng sốt, gần như không dám nhận người quen “Tóc Ngài… bị sao vậy…?”
Ai dám ấn đầu Yến tổng xuống đất mà cọ sát để rồi thành thế này không ai thế nhưng như này…?
Yến Triều chỉ vào đầu mình, thản nhiên nói " cậu nói cái này?"
“A.” Mặt tài xế cứng đờ.
Yến Triều ll với giọng vân đạm phong khinh mà nói " Kiểu tóc này là Cố Tuyết Nghi tạo cho tôi."
tài xế ?
vệ sĩ ?
Yến Triều không cần bọn họ hiểu tâm tình lúc này của mình, cũng không cần họ biết chuyện gì vừa rồi đã xảy ra, anh chỉ cần bọn họ hiểu rằng đây là do Cố Tuyết Nghi làm thế là được.
Yến Triều cuối cùng đã trở về Yến gia.