⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi kinh ngạc nhìn chằm chằm Yến Triều, giơ ngón tay chỉ chỉ vào đầu anh "kiểu tóc hôm nay của Yến Tổng có chút... cuồng dã."
Yến Triều đáy lòng có chút ủy khuất.
Cô ấy đã quên rồi sao?
Cô ấy đã quên chuyện xảy ra bên ngoài thang máy ngày hôm qua rồi?
" cái này là do Cố nữ sĩ làm."
Cố Tuyết Nghi sửng sốt "Hả?"
Cô... dường như... đã... nắm lấy đầu Yến Triều tối qua.
Đoạn ký ức đó bị lôi ra ngoài một chút.
Cố Tuyết Nghi có chút xấu hổ, nhưng cô lại quên hỏi Yến Triều tại sao sau một đêm mà vẫn để tóc cuồng dã như vậy.
Cô đưa tay ra "...Được rồi, để tôi chỉnh lại cho Yến Tổngg?"
Yến Triều cuối cùng cũng đè nén được nỗi chua xót tɾong lòng, cúi đầu nghiêng người về phía Cố Tuyết Nghi.
Mấy nhân viên nhìn cảnh này mẹ nó đi???
Lúc này, cánh cửa xoay tròn cách đó không xa xoay thành một vòng tròn, lúc này có người bước vào, trên tay ôm một bó hoa lớn.
Người đàn ông đi thẳng về phía này mà không nhìn đi chỗ khác.
Yến Triều bị ngắt ngang đảo mắt qua.
Người đàn ông đem bó hoa tɾong tay đặt vào tɾong ngực Cố Tuyết Nghị.
Dường như tất cả nhân viên đến và đi đều chăm chú nhìn và lặng lẽ dỏng tai nghe.
" Cố nữ sĩ, hoa của ngài."
"Cố nữ sĩ, thư của ngài."
Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc, hỏi "Là ai tặng?"
Người đàn ông nọ cao giọng, lớn tiếng nói “ Giang tổng của Giang thị tặng ”
Yến Triều ......
nhân viên ?
Mẹ kiếp
Bọn Họ đã thấy cái gì vậy
Lại quay đầu nhìn về phía Yến Tổng của bọn Họ.
Sắc mặt Yến Tổng đã tái xanh.
Mẹ nó thời điểm giá cổ phiếu hạ cuống cũng chưa từng thấy qua sắc mặt của Yến tổng khó coi như vậy….
"Giang Việt bảo anh đưa đến?" Cố Tuyết Nghi thanh âm phá vỡ sự im lặng chết chóc.
"A... a." Người tặng hoa gật đầu, thầm tính toán tɾong lòng, nếu bị đánh ở Yến Thị, anh ta sẽ nhận được bao nhiêu tiền thuốc men từ chỗ Giang tổng đây?
Cố Tuyết Nghi không có vươn tay nhận lấy hoa mà nhận lấy lá thư trước.
Cô muốn xem Giang Việt tính làm gì.
Sắc mặt Yến Triều tối sầm lại.
Ngày hôm trước, anh cảm thấy cuối cùng mình cũng vất vả lắm mới có chút tiến triển. Kết quả là Giang Nhị lại lớn tiếng xốc sạp hàng của anh lên.
Nhưng sự giáo dục của anh không cho phép anh đoạt thư ném hoa, nên anh chỉ có thể đứng nhìn Cố Tuyết Nghi mở thư ra. Những đường gân trên cổ anh hơi trương lên, nhưng chính anh cũng không nhận ra.
Cố Tuyết Nghi mở phong thư ra.
Những gì được viết ở tɾong là một nguyên khúc.
Tương tư như thiếu nợ, mỗi ngày đều thúc giục nhaụ Ta thường mang một gánh sầu sợ không được một phần ba số lãi. Số tiền này chỉ cần nhìn thấy nàng là có thể tính được.
Đoạn nguyên khúc trên được trích tɾong tác phẩm "Thanh giang dẫn – Tương tư.
Cố Tuyết Nghi ?
Cố Tuyết Nghi gấp tờ giấy lại.
Lúc này Yến Triều nhịn không được hỏi "cậu ta viết cái gì vậy?"
Cố Tuyết Nghi nhướng mày " Tương tư."
Yến Triều ......
Giang Nhi còn có tật xấu như vậy? Viết về bệnh tương tư của mình vào một lá thư?
“ Hoa này…” Người tặng hoa nhanh chóng tiến tới đưa về phía trước.
Cố Tuyết Nghi lúc này mới nhận lấy, đồng thời lấy đïện thoại di động ra gọi cho Giang Việt.
Điện thoại di động của Giang Việt vang lên, nhưng Giang Tĩnh đã bắt máy trước.

⬅ Trước Tiếp ➡