Giang Tĩnh nháy mắt với anh trai "Ai nha anh à, em nói cho anh biết, lúc này anh phải tiến lùi có mức, hiểu không? Em bắt máy giúp anh..
Giang Việt một mặt không ưa mắng " "Làm cái gì vậy? Làm hỏng chuyện thì tao đánh cho mông trái của mày cũng sưng lên luôn."
Giang Tĩnh khẽ khịt mũi và tự tin trả lời đïện thoại.
“ Alo, là Cố tỷ hả?” Giọng nói của Giang Tĩnh vừa ngọt lại vừa đê tiện.
Giang Việt nghe nghe được nổi hết da gà, nhanh chóng đưa tay ra lấy " Đưa cho lão tử. Mẹ nó mày làm nũng cái quái gì? Muốn làm nũng vớii ai?"
Giang Tĩnh che ống nghe, không phụcnói " "Anh thì biết cái gì? Anh chính là người lạc hậu? Người lạc hậu không lên mạng lướt tin tức? Hiện tại người như Cố tỷ tỷ đều thích chó con, hiểu không? Chính là loại giống như em vậy."
Gân xanh nổi lên trên trán Giang Việt, suýt chút nữa đã đánh Giang Tĩnh thành chó ngay tại chỗ.
" Giang tổng đâu?"
"Anh trai em sao ,anh ấyđang bận... Nhưng vì chị đã gọi đïện thoại, nên khẳng định anh trai em chắc chắn sẽ gác công việc xuống đón liền " Giang Tĩnh nói " Chị chờ một chút nhé "
"Không cần." Cố Tuyết Nghi nói.
Động tác của Giang Tĩnh cứng đờ.
Hình như cái này không giống với những gì cậu đã nghĩ tɾong kịch bản.
"Gần đây Có phải Giang tổng có chút phiền toái không?" Cố Tuyết Nghi hỏi
"Đúng đúng, vì tình yêu vây khốn " Giang Tĩnh thở dài, "A nha, liền chịu không nổi Thật là thê thảm mà...."
"Đưa anh ấy đến gặp bác sĩ tâm thần."
“?” Giang Tĩnh lại dừng lại. Điều này sao lạii h0àn toàn khác với những tɾong kịch bản nữa rồi
"Có lẽ là anh ta đã chịu đả kích gì đó? Hôm nay thậm chí còn viết thư cho tôi. Còn nói với tôi rằng gì mà tương tư thành bệnh…còn gửi hoa đến Yến Thị."
Giang Tĩnh nghĩ thầm đó không phải là chủ ý của tôi sao? Chỉ là thằng anh trai ngu ngốc của tôi lại gửi hoa đến Tòa nhà Yến Thị mới đau chứ?.
Nhưng nghĩ lại anh trai mình đúng là thiên tài, đây là muốn đem đến Yến Thị trước tiên làm Yến Triều tức chết, sau đó mới có thể làm ngư ông đắc lợi đi.
Cố Tuyết Nghi dừng một chút, kết luận "Dù sao cũng khá kỳ quái."
Giang Tĩnh kẹt nghẹn nhưng rấtnhanh đầu đã nhảy số "... Ách, Cố tỷ, chị không nghĩ tới, là anh trai em ... Đặc biệt đưa cho chị sao?
Cố Tuyết Nghi kinh ngạc "Chẳng lẽ Giang tổng còn thích tôi?"
Yến Triều ở một bên có chút lo lắng vừa hấp vừa nôn nóng.
Mặc dù biết người đang nói ở đầu bên kia là Giang Tĩnh, nhưng một khi lời bị lộ ra, việc The0 đuổi đương nhiên có thể quang minh chính đại mà làm.
Liệu cô ấy sẽ thích Giang Việt sao?
Yến Triều cũng không biết.
Yến Triều mím chặt môi.
Nhưng anh lại cảm thấy có chút mừng lại có chút bất đắc dĩ.
Trong lòng thầm mừng là, Cố Tuyết Nghi thật sự không hiểu gì về tình yêu, thậm chí ngay cả tâm tư của Giang Việt mà cô cũng không nhìn ra đi.
Đáng tiếc, Cố Tuyết Nghi cũng không xem lời tỏ tình của mình là một chuyện. Trong thâm tâm cô, việc trao đổi là dùng lợi ích , sống quy tắc đã trở thành thói quen khắc sâu tɾong xương cốt cô. Tất cả sự ấm áp dịu dàng của cô đều dành hết cho mấy đứa nhóc của Yến gia, cùng đất nước tɾong lòng cô.
Lúc này, người đưa hoa ở bên cạnh sợ hãi đến nỗi hai chân nhũn ra. …
Mà Giang Tĩnh ở đầu bên kia đáp lại "Đúng vậy "