⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Việt đứng ngồi không yên "mày nói cái gì vậy? Đưa đïện thoại cho tao, tao cùng cô ấy nói chuyện "
Giang Tĩnh che ống nghe “Nói cái rắm, mỗi lần anh ở trước mặt người khác không thể mở miệng, có ích lợi gì…”
Giang Tĩnh buông tay, lại vô tình chạm vào nút phát loa ngoài.
Cố Tuyết Nghi thanh âm không gấp gáp truyền đến "... Giang tổng sao có thể thích tôi được? căn bản là không nhìn ra."
"Anh ấy, không phải là anh ấy tặng hoa sao? Còn nữa, lần trước ở rạp chiếu phim..." Giang Tĩnh cũng có chút mê hoặc, chẳng lẽ tất cả ý tưởng mà mình đưa ra không hề có tác dụng͟͟ nào sao?
"Hả? Lần trước không phải là bàn chuyện làm ăn sao?" Cố Tuyết Nghi nghi hoặc hỏi.
Giang Tĩnh "..."
Giang Tĩnh tự tin liếc mắt nhìn Giang Việt nói "Ai nha, lần trước anh trai em không tỏ tình với chị sao?
"Ừm, không có." Cố Tuyết Nghi dừng một chút, nhưng không nhịn được nói "Thích cũng không nông cạn như vậy."
Yến Triều gần như là khó có thể kìm được biểu tình trên khuôn mặt.
Tuy rằng anh biết Giang Việt không thể dễ dàng như vậy chiếm được hảo cảm của Cố Tuyết Nghi, nhưng... người anh thích đang nói chuyện với tình địch của anh.
Chỉ điều này thôi cũng đủ khiến lục phủ ngũ tạng của Yến Triều rối tung thành một đoàn , trái tim anh cũng đang hoảng loạn.
Việc đó khó khăn hơn nhiều so với việc ngồi vào bàn đàm phán bàn chuyện làm ăn.
Yến Triều giật giật môi dưới.
Lúc này Cố Tuyết Nghi lại lên tiếng, cô nói "Thích không bao giờ là chuyện trên miệng, cũng không có nghĩa là chỉ bằng việc gửi hoa hay xem phim thôi. Chuyện như vậy ai mà không làm được? Thích thì phải.. ... không chỉ tɾong lòng Nghĩ đến người kia, luôn bảo vệ người kia, ghi nhớ sở thích, thói quen của người kia, vui vì người kia vui, và buồn vì người kia buồn... Thích nên bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt..."
Cố Tuyết Nghi vừa nói tự bản thân cũng giật mình.
Cô vô thức quay đầu nhìn Yến Triềụ
Yến Triều nghe Cố Tuyết Nghi nói chuyện như vậy, tựa hồ là nhà lý luận tình yêu trời sinh, tɾong lòng có chút dở khóc dở cười.
Nhưng khi Cố Tuyết nghi đột nhiên quay người lại, Yến Triều liền bất giác dừng lại.
Anh bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cố Tuyết Nghi.
Cô nhìn thấy anh.
Yến Triều nói với trái tim mình.
Đôi mắt cô ấy tràn ngập ánh mắt đất nước quốc gia người thân và bạn bè, và lúc này cô đang nhìn anh.
Có một cảm xúc chợt nảy sinh từ từ sự im lặng chết chóc này.
Cố Tuyết Nghi đột nhiên quay đầu trở lại.
Giang Tĩnh ở đầu bên kia nghe thấy thì ngây người, khô khan nói " À… à, Cố tỷ, chị nói đúng."
Cậu ta ngơ ngác mà ấn cúp máy.
Giang Việt cũng lộ ra một ít biểu tình trầm tư.
" Cô ấy nói chính là như vậy." Giang Việt tɾong mắt ánh sáng không hề giảm bớt mà càng ngày càng sáng lên "Tao đã nói mà, cô ấy thông minh lại tỉnh táo, cô ấy biết rõ mình muốn cái gì, có trật tự.
Giang Tĩnh cũng muốn vãn hồi lại địa vị đang bấp bênh của mình là "tiểu quân sư tình yêú trước mặt Giang Việt.
Cậu ta nói "Ai nha, trước đây là do em nghĩ quá đơn giản, đem chiêu thức đối phó với các cô gái khác dùng ở trên người Cố tỷ. Cố tỷ người ta chính là không giống? Chúng ta phải biết nhập gia tùy tục. Anh à, nếu không thì em vẽ cho anh một lộ trình khác được không? Lộ trình VVVIP

⬅ Trước Tiếp ➡