"Ngưu bức cái rắm. Chúng ta chân trước đến cửa Yến gia, chân sau bên ngoài đã muốn nói chúng ta chơi cùng một chỗ với Yến gia. Mấy ngày trước lão tử vì mày mà đi đến Yến gia, lúc đi trong tay còn cầm hoa quả, cái đó gọi là chứng thực có hiểu hay không?"
Giang Tĩnh suy nghĩ một chút.
Chính cậu ta cũng không bảo Giang Việt lấy trái cây đi.
Làm sao bây giờ lại đều đổ lỗi cho cậu ta?
"Vậy bữa tiệc lần này, chúng ta sẽ không đi." Giang Tĩnh nói.
Giang Việt lạnh lùng nhìn cậu ta, giống như đang nhìn một con heo "Cái đó gọi là chột dạ."
Hơn nữa...
Giang Việt thoáng nghĩ tới ngày đó ở Yến gia, cô chậm rãi đứng dậy đi tới trước mặt anh ta, tự tay đem hộp dâu tây kia đặt trong tay anh ta ... Đánh một cái rồi lại cho một quả táo ngọt.
Vậy lần này, cô nên cho quả táo ngọt gì mới có thể trấn an anh ta?
Giang Việt tò mò.
"Vậy ... Đi cũng không được, không đi cũng không xong?”
Giang Tĩnh ngây ngốc.
Lại qua mấy giây, Giang Tĩnh chép chép miệng "Chị dâu kia của Yến Văn Bách, thật sự là mẹ nó đủ lợi hại "
Giang Việt lại dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn thoáng qua Giang Tĩnh.
Một chút độ mẫn cảm cũng không có.
Nếu như sinh ra trong một gia tộc phải tranh giành, có lẽ cỏ như mộ phần cũng đều đã cao được ba thước.
Giang Việt "... Là rất lợi hại. Đừng nói mấy lời thô tục."
Giang Tĩnh ngậm miệng lại "…" Được thôi.
Không phải ngài vừa mới nói "Lão tử" sao?
......
Đối với một chủ mẫu mà nói, biết rõ ai có quan hệ với ai, ai với ai không hợp, ai có địa vị lớn, ai có địa vị nhỏ ...
cũng không phải là việc gì khó.
Mới một ngày trôi qua, Cố Tuyết Nghi đã điều chỉnh rõ ràng toàn bộ.
Mà Yến Văn Gia buộc phải trở thành nhà cung cấp rất nhiều thông tin.
Yến Văn Gia dựa vào sô pha.
Vốn dĩ là cậu ta mặc áo ngủ, cứ như vậy đi chân trần giẫm lên thảm.
Nhưng bởi vì Cố Tuyết Nghi ở trước mặt, cậu ta không thể không ăn mặc chỉnh tề. Vừa định nghiêng người một cái, áo sơ mi còn kéo đến hoảng hốt, đành phải ngồi thẳng.
Đáy lòng Yến Văn Gia nghẹn một hơi không thoải mái, lại lười biếng châm chọc hỏi "Cô biết rõ những thứ này có ý nghĩa gì không?"
"Đương nhiên là có."
Ba chữ không nhanh không chậm, ngữ khí vững vàng, ngay cả lời giải thích dư thừa cũng không có, thoáng cái đem lời nói của Yến Văn Gia nghẹn hết trong cổ họng.
Thời điểm cậu ta đối đầu với Cố Tuyết Nghi, cũng không có một nắm đấm nào là đánh thật, toàn bộ đều là đánh lên bông.
Cố Tuyết Nghi khép lại tài liệu trong tay, đứng lên "Nên ra ngoài rồi."
Yến Văn Gia theo bản năng hỏi một câu "Cô đi đâu vậy?"
"Trung tâm thương mại."
"Cô đi trung tâm thương mại?" Yến Văn Gia nhíu mày "Cô đi trung tâm thương mại quét hàng?"
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Hạ phu nhân hẹn tôi."
Hạ phu nhân nào? Là cái tên phá của nổi danh kia sao?
Chẳng lẽ Cố Tuyết Nghi không nhìn ra đối phương là loại mặt hàng gì sao? Chẳng lẽ cô không biết đối phương hẹn cô, chỉ là vì muốn biết được tình huống của Yến gia từ trong miệng cô?
Lục phủ ngũ tạng của Yến Văn Gia đều nóng lên, giọng điệu âm trầm "… Anh trai tôi mất tích bên ngoài, cô còn có thể làm như không có việc gì mà đi trung tâm thương mại mua sắm?"