⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Húc tự tin nói "Cô ấy là chị dâu của tôi Cả nhà tôi đều rấttrọng chị ấy. Còn sớm hơn nhiều so với..." Anh ta nhìn Yến Văn Gia " Làm chị dâu của tôi còn sớm hơn của cậu nhiều "
Yến Văn Gia sửng sốt.
Chẳng lẽ đây lại là tái hôn?
Thịnh Húc cười lạnh “ Sớm từ tám trăm năm trước rồi .”
Cố Tuyết Nghi bất đắc dĩ cúi đầu, ôm trán.
Thằng ngốc này.
Yến Triều kéo ghế ngồi xuống “Có phải là ở thế giới kia không?”
Thịnh Húc giả ngu “ cái gì mà ở thế giới kia?”
Yến Triều thản nhiên nói "Ở thế giới kia, cô ấy gả vào nhà mã người. Hẳn là lúc đó địa vị của gia tộc các cậu không thấp đi? Thế gia? Quyền thần? Chắc chắn không phải là tướng môn. Bởi vì bản thân cô ấy xuấtthân từ tướng môn. Tôi nói đúng không?"
Thịnh Húc khiếp sợ nhìn về phía Cố Tuyết Nghi "Chị dâu, chị nói với anh ta rồi sao??"
Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói "Anh ấy gạt cậuụ"
Thịnh Húc ......
Thịnh Húc “ mẹ nó .”
Cố Tuyết Nghi " không được chửi tục."
Thịnh Húc “Không nói, khoong nói tục.”
Thịnh Húc quay đầu lại, đè xuống vẻ hung dữ, cười lạnh " Yến Tổng... thật tâm cơ."
"Tôi có thể biết tên anh ta không? Anh ta bao nhiêu tuổi?" Yến Triều hỏi.
"...Quên đi, tôi không ngại nói cho anh biết. Anh cả của tôi tên là Thịnh Trường Chi, anh cùng chị dâu tôi thuở nhỏ là thanh mai trúc mã."
Yến Triều lông mày nhíu xuống, xương ngón tay lặng lẽ nghiến chặt, phát ra tiếng răng rắc nhỏ.
Thanh... mai... trúc... mã?
Vậy hẳn là ... Tình cảm sâu đậm.
"Bây giờ nếu cậu đã đến thời đại này, vậy anh ca của cậu đâu?" Yến Triều lại hỏi.
Nếu nghe kỹ, sẽ thấy giọng nói của anh ta lạnh lùng và đùng đùng sát khí.
Thịnh Húc chỉ cảm thấy sống lưng có chút lạnh, nhưng hiện tại có Cố Tuyết Nghi ở bên cạnh, anh tự tin không sợ Yến Triều giết chết mình.
Thịnh Húc nhướng mày nói " anh cả tôi hiện tại đang tu thân dưỡng tính tɾong chùa. Anh cả của tôi sẽ sớm trở về vào ngày đại thọ của ông nội tôi."
Lần này ngay cả Cố Tuyết Nghị cũng kinh ngạc "Cái gì?"
“Nếu tôi nhớ không lầm, chế độ một thê nhiều thiếp là quy tắc ở thời đại của mấy người” Yến Triều vừa nắm chặt các ngón tay thành nắm đấm, nhưng trên mặt lại không hề biểu hiện ra chút nào.
Thịnh Húc ngắt lời anh "Anh muốn nói gì? Anh cả của tôi rấtthích chị dâu Cái gì mà cơ thiếp nha đầu, nào so sánh được với một ngón tay của chị dâụ Cả nhà tôi đều rấtthích chị dâu ... Cả nhà tôi đều nghe lời chị dâụ."
Cố Tuyết Nghi nhịn không được nữa "... cậu nói cái gì vậy?"
Lúc này Thịnh Húc mới ngừng nói.
Yến văn Gia bối rối "Cái gì... thời đại nào? Cái gì mà 800 năm trước đã gả cho anh cả của anh?"
Yến Văn Gia dừng lại một chút, sau đó mới nhớ ra. Năm ngoái có một khoảng thời gian Cố Tuyết Nghi dường như đột nhiên thay đổi tính tình. Tuy rằng trước đây không thân thiết với Cố Tuyết Nghi, nhưng nhìn chung anh đều biết cô là người như thế nào.
Yến văn Gia quanh năm làm các công việc giải trí khác nhau, nên tɾong đầu anh tự nhiên dựng lên một câu chuyện...
"Qua... du hành thời gian? Có phải chị dâu tôi đến từ thế giới khác … là xuyên không?" Yến văn Gia buột miệng.
Nhưng không ai để ý đến anh ta.
Bầu không khí tɾong phòng lúc này thực sự rấtkhó xử.

⬅ Trước Tiếp ➡