Cố Tuyết Nghi lạnh đạm nhìn Thịnh Húc " nghĩ xem một lát nên giải thích thế nào chưa?"
Thịnh Húc lẩm bẩm " Tôi Biết, tôi sai rồi, tôi không nên xúc động như vậy ... Lát nữa tôi sẽ nói cho t, là anh cả đơn phương the0 đuổi chị dâụ"
Cố Tuyết Nghị ......
Yến văn Gia trông rấtquen thuộc với cách việc cúi đầu thừa nhận sai lầm của thịnh Húc.
Nhưng chính lúc này anh ta không thể cười được nữa.
Giống như cuối cùng anh ta cũng có được món đồ chơi yêu quý của mình, không chỉ dành chơi riêng mà phải chia sẻ cho một đám em trai em gái ngu ngốc mà còn nhảy vào đó một người ngoài.
Mẹ nó, thật tức mà
Yến văn Gia mím môi dưới và nói "...Hôm nay tôi cũng không nên bốc đồng như vậy."
Thịnh Húc ......
Ngay cả khi nhận sai mà vẫn muốn gây chiến với anh ta?
Tức chết rồi.
Cố Tuyết Nghi nhìn bộ dáng hỗn độn này, xoa xoa thái dương "Được rồi."
Cố Tuyết Nghi cúi đầu nhìn thời gian, nói "Ngày mai nếu rảnh thì đến nhà ăn cơm đi."
Yến Văn Gia giơ tay, sững sờ chỉ vào mình “Tôi?”
"Ừm." Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, nói "Chúng ta tổ chức tiệc cho Yến Văn Hoành khi em ấy đoạt giải thì hiện tại cậu được giải thưởng đương nhiên phải ăn mừng."
Yến gia là nơi trú ẩn an toàn đầu tiên của cô tɾong thế giới xa lạ này, và ý nghĩa hay cảm giác đương nhiên là khác nhaụ
Hơn nữa cô cũng là người đích thân dạy mấy người Yến văn Gia.
Tự nhiên là khác biệt.
Yến Văn Gia hỏi “Vậy chúng ta đi khu vui chơi sao?”
Cố Tuyết Nghi "Đi."
Lúc này Yến Văn Gia mới cảm thấy lồng ngực mình thoải mái hơn rấtnhiềụ
Yến Triều ......
Sinh nhật của anh vẫn còn vài tháng nữa.
Anh lại cũng không có giải thưởng gì để lấy..
Bây giờ trước mắt anh còn có một người anh cả của thịnh gia.
Yến Triều tɾong ngực lần lượt tràn ngập xấu hổ.
Cố Tuyết Nghi chợt nhớ tới lần trước đi công viên giải trí, Yến Triều dùng đèn pin đón bọn họ đứng đón bọn họ ở bên ngoài.
Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu nhìn Yến Triều, khẽ mỉm cười hỏi "Yến tổng có muốn đi cùng không?"
Thịnh Húc đứng ngồi không yên nữa, vội vàng ngắt lời “ Ai nha, Yến Tổng trăm công nghìn việc Giá trị con người của Yến Tổng trước mặt người khác cao như vậy, sao có thể hạ thấp mình đi đến khu vui chơi được? Tôi sẽ đi, tôi đi cùng mọi người ”
Vào lúc này, anh ta còn không có thời gian để ghét bỏ Yến văn Gia.
Yến văn Gia chưa bao giờ nhìn thấy người nào da mặt dày như vậy.
"Đã mặt của Thịnh tiên sinh đúng là đây bà thước."
“Ha, nếu tôi chấp nhận nhượng bộ, chẳng phải mấy người định một mình cư nhiên mà cướp chị dâu của tôi sao?” Thịnh Húc nhẹ giọng nói.
"Nói xong chưa?" Cố Tuyết Nghi xoay người lại.
Thịnh Húc "Ồ, tôi sai rồi, tôi nhớ rồi. Người lớn đang nói chuyện thì không được xen vào. Tôi ngay lập tức im miệng lại." Anh ta còn tự tay tạo đạo tác kéo khóa trên miệng mình.
Thịnh Húc nghe lời.
Nhưng Yến Văn Gia tɾong lòng vẫn cảm thấy khó chịu vô cùng.
Thịnh Húc có cãi chày cãi cối cũng được hay nghe the0 cũng được đều cho thấy gia đình bọn họ vốn rấtthân thiết với Cố Tuyết Nghi.
Mà đám người bọn họ thì sao? Thời điểm Cố Tuyết Nghi mới xuyên tới, cô nhìn thấy bộ dáng khi đó của bọn họ, có lẽ là ghét bỏ muốn chết đi.
Lúc này Yến Triều mới đáp "Được."