⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng nếu cô đã ly hôn... tại sao cô lại phải trả lời cuộc gọi của anh ta?
Yến văn Bách tɾong lúc nhất thời có chút không nắm chức.
Anh ta đứng bên cửa sổ, dáng người thẳng tắp, khí thế sắc bén như một mũi lao.
Nhưng tận đáy lòng đang lên xuống, cảm giác lo lắng thấp thỏm.
Cho đến sau một tiếng “bíp” dài, đầu bên kia mới bắt máy “…Alo.”
Yến văn Bách lúc này thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn có chút chua xót.
Anh ta do dự một lát, sau đó giả vờ như không biết, thấp giọng gọi "Chị dâụ"
"Hả? Yến văn Bách." Cố Tuyết Nghi giơ đïện thoại ra, hơi ngẩng đầu lên.
Yến văn Bách bóp ống nghe, vô thức siết chặt.
Người đàn ông trung niên lập tức hô lên "Nhẹ chút, nhẹ chút "
Lúc này, Yến văn Bách cũng nghe thấy đầu bên kia đïện thoại thấy tiếng hét chói tai của Yến Văn Xu “ Ngao ngao ngao ”
Yến Văn Bách sửng sốt tɾong giây lát, nhịn không được hỏi “ Mấy người đang làm gì vậy?”
Cố Tuyết Nghi thản nói "Ở công viên giải trí, Yến Văn Xu đang cưỡi thuyền hải tặc."
Hôm nay bọn họ không có bao toàn bộ chỗ này, chỉ có cho vệ sĩ bảo vệ xung quanh, miễn cho có fans nhìn thấy Yến Văn Gia thì quá kích động mà nhào lên trên, tạo thành sự kiện giẫm đạp.
Yến văn Bách cảm thấy chua chát sau khi nghe điều này.
Không phải đã ly hôn sao?
Tại sao lại đi cùng Yến văn Xu đến công viên giải trí?
Là vì Yến văn xu là con gái duy nhất tɾong nhà thì khác phải không?
Yến văn Bách mím môi dưới “…Có những ai ở đấy vậy?”
Cố Tuyết Nghi dừng một chút, hỏi trước "Hôm nay không có tiết học à?"
"À, có chút việc."
Cố Tuyết Nghi liền nói ra người đi cùng cô là ai, Yến văn Bách nghe càng buồn bực thêm chút chua chua "Sao đột nhiên..."
“Yến Văn Gia vừa mới đoạt giải.” Cố Tuyết Nghi nói xong, quay đầu nhận lấy soda cam từ tay Yến Triều, sau đó tiếp tục "Nếu em rảnh rổi, cũng có thể nhắn tin chúc mừng cậu ấy một chút."
Yến văn Bách sửng sốt một lát.
Trong thời gian anh ta phong bế ở trường, có bao nhiêu chuyện đã xảy ra chỉ tɾong chớp mắt
Yến văn Gia khẳng định đã nổi bật rồi đi?
Yến văn Bách cảm thấy rấtngứa ngáy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chính mình lại không lấy được giải thưởng gì.
Yến Văn Bác đáp lại khô khốc “ Được, em sẽ nhắn."
"Vừa rồi cậu muốn nói gì với tôi?" Cố Tuyết Nghi lại hỏi.
Yến Văn Bách có chút ngượng ngùng nói “Chuyên ngành của em lại thay đổi một chút?”
" Sao?"
"Tháng này vừa có một cuộc diễn tập…lão sư không nghĩ rằng em phù hợp với lĩnh vực này không cần thiết để lãng phí thời gian vào nó."
" Để tôi nói đi." Người đàn ông trung niên đưa tay ra.
Yến văn Bách nhíu mày, có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn đưa ống nghe qua.
"Xin chào."
" À, xin chào, ngài nói đi."
"Năng lực cá nhân của bạn học Yến văn Bách rấtma͙nh, nhưng ngoại hình và khí chất của cậu ấy đều xuấtchúng, nói thẳng ra thì cậu ấy chỉ là có chút quá chói mắt. Nếu mà đi làm nhiệm vụ, chưa đến một giây mọi người đã phát hiện ra. Không thể bồi dưỡng the0 phương hướng bồi dưỡng đỉnh cao thiên phú chiến đâύ cá nhân, hơn nữa cậu thiếu tinh thần chiến đâύ đồng đội, cũng không có khả năng đảm nhận nhiệm vụ như chỉ huy...Cậu ấy thích hợp chiến đâύ một mình..."

⬅ Trước Tiếp ➡