⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông dừng lại một chút rồi nói “ À, tất nhiên, tôi không có ý chỉ trích cậu ấy. Tính cách mỗi người là khác nhaụ Tính cách của Yến văn Bách quá độc đáo và không phù hợp với một nơi rèn luyện ý chí cá nhân và phải coi trọng mệnh lệnh của cấp trên. ”
"Mấy ngày trước, lão lãnh đạo của chúng ta đến xem diễn tập, nói muốn tiến cử Yến văn Bách đi học liên trường, liên chuyên ngành sau đại học… à, còn sẽ trực tiếp giới thiệu sau khi đạt chỉ tiêụ" sẵn thì không cần phải đến trường, trước sẽ sắp xếp với bộ phận liên quan để thực tập, cậu ấy cũng sẽ không cần phải làm the0 quá trình của chúng tôi ”.
Tính cách của Yến văn Bách quá ngang ngược.
Anh ta cần một sân khấu lớn hơn.
Cố Tuyết Nghi nhướng mày, thấp giọng nói "Mời ngài đưa lại đïện thoại cho Yến Văn Bách."
Người đàn ông trung niên nhanh chóng đưa lại cho Yến văn Bách, không khỏi nói “Chị dâu của cậu còn rấtcó khí thế ”
Yến văn Bách mím môi, bất giác mỉm cười, mang the0 một tia có hương vị vinh quang.
Anh ta nhanh chóng bắt máy “Chị dâụ”
"Tôi muốn nghe cảm xúc thật của em. Em đã thử qua rồi, bạn thấy thế nào?"
“ Em cảm thấy…dường như không tạo ra được sự khác biệt nào cả.”
" Ừm, em đã tìm hiểu về chuyên ngành mới chưa?"
" Đã tìm hiểu qua"
Cố Tuyết Nghi đang định nói không sao cả, em phải chịu trách nhiệm về lựa chọn của chính mình, nhưng đột nhiên cô nhớ ra mình không còn là trưởng bối của Yến văn Bách nữa.
Người thực sự có thể đưa ra quyết định đang ở bên cạnh cô.
Thế là Cố Tuyết Nghi nhét đïện thoại vào lòng bàn tay Yến Triềụ
Yến Triều ?
Anh xoa xoa lòng bàn tay.
" Alo."
Yến Văn Bách ?
Yến văn Bách "...Anh cả?"
" Ừm, có chuyện gì? Nói đi."
Yến văn Bách không còn cách nào khác ngoài việc lặp lại lần nữa.
"Ai là lão sư?"
Yến văn Bách báo một cái tên ra.
"Ừm, chị dâu của cậụ.." Yến Triều kịp thời dừng lại, đổi lời "Cố Tuyết Nghi nói như thế nào?"
“ Chị ấy không có nói.” Yến văn Bách nói xong, tɾong lòng vẫn có chút kì quái.
Nó giống như việc các bậc cha mẹ lo lắng về việc con cái họ sẽ đi học ở đâụ Mà anh ta chính là đứa trẻ đó.
Yến Triều quay người nhìn thoáng qua Cố Tuyết Nghi "Cô ấy đồng ý, anh cũng đồng ý, anh sẽ sắp xếp người đến làm thủ tục cho cậụ"
Yến Văn Bách thở phào nhẹ nhõm, vì thế đưa ra một yêu cầu nho nhỏ "Chị dâu sẽ đến gặp em sao?."
Yến Triều dừng lại, giọng điệu thản nhiên, không khác gì trước đây.
“ Nằm mơ đi,” anh nói.
Yến Văn Bách ......
Yến văn Bách quyết định nói ra “Anh cả, anh cả và chị dâu ly hôn rồi?”
Yến Triều ......
Yến Triều “Không phải chuyện của em.”
Yến văn Bách chưa bao giờ nghe Yến Triều nói những lời không có phong độ như vậy, được rồi, đó là tức giận, còn là đặc biệt tức giận.
Yến văn Bách cảm thấy sảng khoái.
Lập tức cúp máy.
Cố Tuyết Nghi tinh tường nhận ra Yến Triều không vui, cô không khỏi quay đầu lại hỏi "Sao vậy? Chuyện này phiền toái lắm sao?"
“Không phiền toái.” Yến Triều lại nở nụ cười nhàn nhạt “Muốn ăn kem không?”
Cố Tuyết Nghi do dự một chút "Ăni."
Có lẽ chỉ có Yến Triều mới biết được những sở thích nho nhỏ ẩn dưới vỏ bọc của cô từ chuỗi tin nhắn ngân hàng trước đó.
Yến Triều gật đầu, lập tức quay người đi mua kem.

⬅ Trước Tiếp ➡