⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi nghĩ về Yến văn Xu một lát, cô ấy tin bất cứ điều gì người khác nói, với tính tình ngốc nghếch đến dễ thương đó.
" Thật đúng là không thể nói chắc chắn điều gì được."
Cố Tuyết Nghi ngay lập tức gọi cho ông chủ của Phòng trưng bày Khanh Khanh.
Vì trước đây cô đã mua tranh ở đó nên ông chủ phòng tranh đã đặc biệt để lại cho cô một tấm danh thiếp.
Cuộc gọi ở đầu bên kia re0 một hồi lâu mới được nhấc máy.
"……Xin chào."
"Tôi là Cố Tuyết Nghi."
“…Ồ, hoá ra là cô. Cô có chuyện gì sao?”
" À, tôi muốn nói chuyện với anh một chút về phòng trưng bày. Tôi muốn mua phòng trưng bày của anh..."
Đầu bên kia có âm thanh như vật gì đó bị đổ, bối cảnh quá mức yên tĩnh.
Đối phương hít một hơi, như đang kìm nén điều gì có ý định bán phòng trưng bày."
" Tôi sẽ tìm người cùng anh nói chuyện." Cố Tuyết Nghi lạnh lùng nói, lập tức cúp đïện thoại.
Sau khi cô gọi đïện xong, Yến Triều cũng lấy được thông tin.
" là Tống viên này sao?"
"Ừm."
“Mẹ cô ta là tình nhân của con trai cả Tống Thừa Đức, nhưng vì bà sinh ra con gái nên đứa con trai này của Tống Thừa Đức đối xử với người tình không hào phóng bằng Tống Thừa Đức. Tống viên vẫn luôn được nuôi dưỡng ở bên ngoài.” Yến Triều dừng một chút, hỏi “ Người bị mang đi rồi?”
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Rất có thể, Yến tổng gọi lại lần nữa..."
Yến Triều hiểu ra và ngay lập tức liên lạc với các vệ sĩ bên cạnh Yến văn Xụ
"Hiện tại mấy người trực tiếp lên lầu tìm." Yến Triều lạnh lùng nói "hẳn người đã bị mang đi rồi.
Vẻ mặt vệ sĩ đại biến và anh ta lập tức chạy lên lầụ
Sau vài phút tìm kiếm "...người đó đã bỏ chạy."
Cố Tuyết Nghi gọi đïện cho Thịnh Húc, sau đó nhanh chóng vào phòng ngủ thay quần áo. Sau khi thay một chiếc quần dài màu đen dễ linh hoạt hơn, cô cùng Yến Triều bước xuống lầụ
Yến văn Xu bị bắt cóc.
Thực ra, đối với tɾong quá khứ mà nóii, đó chỉ là chuyện nhỏ thông thường.
Con riêng cùng với con của nguyên phối, làm sao có thể có tình cảm được đây?
Nhưng... Yến Triều nhớ lại ngắn gọn rằng vào đêm giao thừa, khi mọi người tập trung trước bàn trà,, thời điểm mọi người đang cùng nhau ăn tiệc tối ... Anh còn nợ Yến Văn Xu một cái vỏ bao lì xì.
Yến Triều và Cố Tuyết Nghi cùng nhau bước vào thang máy, vẻ mặt u ám.
Cho dùô có là con riêng của Yến gia cũng không đến lượt người khác nắn bóp vỡ tròn.
Thịnh Húc cũng bị kinh hãi sau khi nghe đïện thoại.
"Mẹ kiếp, Tống gia điên rồi sao? Lúc này còn dám bắt cóc người sao?"
"Luôn luôn có người chó cùng rấtdậụ" Cố Tuyết Nghi bình tĩnh nói.
Tống Kinh hiện tại đang tập trung vào nữ chính, lúc trước Tống Thừa Đức ở đây, hắn chính là mục tiêu huấn luyện trọng điểm của Tống Thừa Đ
. Bây giờ Tống Thừa Đức đã không còn, không có gì đảm bảo rằng những người khác sẽ không sinh ra tâm tư tranh g͙iành quyền lực. Muốn tranh g͙iành quyền lực, trước tiên phải bảo Tống gia, chống lại Yến gia và Giang gia. Trong đó, Yến gia trấn áp Tống gia nhiều nhất..
.Bọn họ tự nhiên sẽ lựa chọn bắt đầu từ Yến gia trước để phân hóa, ngăn cản.
Thịnh Húc mở cửa xe nói "Được, đi thôi, tôi tự mình dẫn người đuổi the0."
"Cậu biết nên đi the0 hướng nào không??"
Yến Triều thản nhiên nói " Tôi biết."

⬅ Trước Tiếp ➡