⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi nghi hoặc nhìn anh.
"Yến văn Xu chắc chắn có định vị trên đïện thoại" Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi ánh mắt chuyển động, cô lập tức hiểu ra.
Lòng Yến Triều trầm xuống.
Anh không muốn Cố Tuyết Nghi nhìn thấy bộ mặt tàn nhẫn lãnh khóc vô tình của mình.
"Tôi sẽ lái," Yến Triều nói.
Thịnh Húc cau mày “Anh có được không?”
Yến Triều thản nhiên nói “ Lợi hạihơn cậụ”
"..." Thịnh Húc gần như tự hỏi có phải Yến Triều bị kích thích quá mức hay không. Bây giờ mở miệng ra, là toàn mùi thuốc súng.
"Được rồi, vậy anh lái xe đi. Tôi và chị dâu ngồi phía saụ.." Thịnh Húc còn chưa nói xong đã nhìn thấy Cố Tuyết Nghi mở cửa ghế lái phụ ngồi vào.
Mẹ nó.
Đã quá muộn để Thịnh Húc quay lại ghế lái chính.
Khuôn mặt của Yến Triều vẫn ôn nhã và thanh thoát như trước.
Anh cầm vô lăng và nhấn ga.
" Đã có đơn xin điều tiết giao thông chưa?"
“Mẹ kiếp, xin rồi.” Thịnh Húc suýt chút nữa đập vào khung xe.
Yến Triều lái một chiếc xe địa hình khí thế ngút mây.
Cố Tuyết Nghi cầm chiếc đïện thoại di động dự phòng của Yến Triều bằng một tay, trên đó có APP đang mở và có thể nhìn thấy rõ hướng di chuyển của Yến văn Xụ
Nhưng ngay sau đó tín hiệu bị bất động.
"Điện thoại bị ném đi." Cố Tuyết Nghi nói.
Yến Triều “em chuyển sang số 2.”
Cố Tuyết Nghi ?
Cố Tuyết Nghi thử và lập tức có một tín hiệu khác.
Cố Tuyết Nghi mím môi dưới " Hoa ra Yến tổng đã chuẩn bị rấtđầy đủ."
Dù sao Cố Tuyết Nghi cũng đã biết chuyện này, Yến Triều cũng không để ý tới hình tượng của mình nữa, thản nhiên nói “Tôi đã quen nắm giữ mọi việc tɾong tay rồi… Dù quan hệ giữa bọn họ với tôi như thế nào, tɾong mắt của người ngoài nhìn thấy, bọn họ đều là người nhà của Yến gia ”.
Yến Triều lời nói vẫn bình tĩnh, nhưng tay lại lặng lẽ nắm chặt lấy vô lăng.
Nếu như Cố Tuyết Nghi không phải đột nhiên xuấthiện ở Yến gia.
Mấy người Yến gia... Vẫn sẽ bị anh nắm chặt tɾong lòng bàn tay... Dù sao thì anh cũng không thích bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.
Nếu như không có Cố Tuyết Nghi bây giờ... anh có lẽ còn có tham vọng hơn cả Tống gia, những hoạt động như poker đối với anh chỉ có thể trở thành hoạt động cơ bản.
Cố Tuyết Nghi có thói quen nghĩ mọi việc đều là trao đổi lợi ích, nhưng trước đây, anh thì lại khác thậm chí còn làm mọi việc đi xa hơn thế.
Mấy ngày nay, anh đã quen với việc tỏ ra bộ dáng tốt nhất trước mặt Cố Tuyết Nghi, dù cô có làm gì thì anh cũng sẽ làm điều cô làm, khiến cô nghĩ rằng anh cũng là một người có tâm huyết, sẽ cùng cô gắn bó với gia đình và đất nước. tɾong trái tim anh giống cô.
Hiện giờ thì tốt rồi, nhưng lại bị xé rách bởi một chuyện ngoài ý muốn.
Yến Triều nắm chặt vô lăng, không nhìn mặt Cố Tuyết Nghi nữa. Anh biết tɾong lòng cô, mấy đứa nhóc quan trọng hơn anh.
Chiếc xe nhanh chóng lao ra đường cao tốc và đến vùng ngoại ô thành phố.
không biết thời gian đã trôi qua bao lâụ
Thịnh Húc nhạy bén cảm giác được, bầu không khí tɾong xe càng ngày càng ngưng tụ, áp suất không khí càng ngày càng thấp, giống như có thứ gì đó đè nặng̝ lên người anh ta.
Thịnh Húc không khỏi lẩm bẩm một mình.
Cũng không cần.

⬅ Trước Tiếp ➡