Yến Triều lúc này đã cất đïện thoại di động của mình đi.
Cố Tuyết Nghi lập tức quay người lại hỏi "Làm sao vậy?"
" Xe bị kẹt."
"Có chuyện gì vậy?" Thịnh Húc lập tức nhíu mày.
"Có rấtnhiều vụ lở đất, lở đất trên con đường bên ngoài núi của Thôn tiểu Nguyên và trên đường cao tốc. Xe của họ vừa vặn bị đụng phải. Người không có việc gì.
Các vệ sĩ của Yến Thị phản ứng rấtnhanh.
Thịnh Húc càng cau mày hơn “ Khẳng định là như vậy rồi, xe cảnh sát nhất định cũng bị chặn ở phía sau chúng ta.”
Cố Tuyết Nghị vẻ mặt vẫn bình tĩnh "Đưa kính viễn vọng cho tôi."
Thịnh Húc nhanh chóng đưa qua.
Yến Triều Bình tĩnh không sao.”
“Hả?” Thịnh Húc nhìn anh.
"Hôm nay trời mưa kèm tuyết, nhiệt độ sẽ giảm nhanh chóng. Vốn dĩ thôn miền núi đã lạnh hơn thành phố."
“Thể lực của chúng ta cũng sẽ nhanh chóng giảm xuống.... " Thịnh Húc tiếp lời” lời.
"Ừm."
Thịnh Húc khẽ thở dài “ Sim biết vậy nên xem thời tiết trước khi ra ngoài.”
"Tình huống khẩn cấp." Cố Tuyết Nghi nói xong, đưa ống nhòm lại cho Thịnh Húc "Yến tổng, cùng tôi xuống xe."
"Hai người đi đâu?"
" Đi Vào thôn." Yến Triều nói.
Cố Tuyết Nghi liếc nhìn Yến Triềụ
Đó là những gì cô ấy cũng đang nghĩ.
Khi gặp khốn cảnh, nhất định phải đưa ra quyết định dứt khoát.
“Trong xe nếu có áo mưa thì mặc vào , đi tìm ngọn núi anh trai cậu đang tu hành đi.” Cố Tuyết Nghi không quay đầu lại nói.
"Có, có áo mưa." Thịnh Húc vội vàng lật một cái rương khác ra, bên tɾong còn cóều trại cùng túi ngủ, "Chị dâu, chị cầm đi, tôi không mặc."
Cố Tuyết Nghi cười khẽ "Hiện tại còn đang tranh đoạt cái gì?"
Nói xong, cô đẩy cửa xe, kéo chiếc áo khoác của Yến Triều lên, vừa đủ che đầu cô tɾong đó.
Thịnh Húc ......
Anh vô dụng͟͟ ,là hôm nay anh ta không mặc áo khoác.
Yến Triều ngược lại cong lên khóe môi bất giác mỉm cười.
Cố Tuyết Nghi sải bước đi xuống, Yến Triều the0 sát.
Thịnh Húc nhìn bóng lưng bọn họ, mặc dù đang mặc áo mưa nhưng tɾong lòng vẫn không vui chút nào.
Cố Tuyết Nghi đi được hai bước rồi dừng lại.
Cô quay lại nói " Yến Tổng, che cùng tôi đi."
Yến Triều “Tôi không cần.”
Mưa và tuyết rơi làm khuôn mặt anh của anh trở nên mơ hồ.
Cố Tuyết Nghi nhíu mày, đưa tay bắt ℓấy cổ tay Yến Triều, kéo người về phía mình, chia một chút áo khoác cho anh.
Yết hầu Yến Triều khẽ động.
Tâm tình lúc này như đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc, lao từ dưới lên lên trên đỉnh này chỉ tɾong tích tắc.
Yến Triều ôm Cố Tuyết Nghi và gần như đem toàn bộ cô dề vào tɾong lòng ngực.
Chiếc áo khoác sau cũng thuận thế quấn chặt lấy hai người hơn một chút. Dù nửa người bọn họ vẫn ướt đẫm nước mưa nhưng có vẫn hơn không.
Bọn Họ đi trên con đường ướt đẫm nước mưa và trở nên lầy lội trước khi vào làng. Ngoài ra còn có một chiếc đèn lồng đỏ tre0 ở đầu làng gió và mưa khiến cho nó lắc lư.
Thịnh Húc ở phía sau nhìn, khôn g nhịn được nói "Thật là đáng sợ."
Hai người nhanh chóng đi vào làng và nhanh chóng tìm được ngôi nhà đầu tiên.
Nhà ở nông thôn có sân độc lập, sân rộng, ngay cả cửa ra sân cũng mở.
Cố Tuyết Nghi và Yến Triều vừa thò đầu vào, ánh mắt đụng phải người đang ngồi tɾong phòng ngắm mưa.
Đó là một phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, tóc bạc hết nhưng rấtnghị lực.